Jul 22, 2017

DauTuFX - Review EUR/USD Monthly 7-2017 Và Cơ Hội Cho Tuần Mới 24/7-28/7

Ở bài viết giao dịch forex theo price action kết hợp vùng hỗ trợ kháng cự thì 2 vùng giá mình đưa ra là 1.122101.12925 để tham gia thì trường đều không như mong đợi. Giá chỉ hồi test về 1.13118 rồi tiếp tục phi lên 350 pip. Vì không dính lệnh chờ nên mình đã đứng ngoài thị trường mà không tham gia sau đó.

Nếu như mình bản lĩnh (lì lợm) một chút thì sẽ vào lệnh sau khi xuất hiện Price Action + xác nhận tăng.

Sau khi giá hồi test vùng giá đặt chờ là 1.13710 (đã cộng Spread 3Pip) thì giờ đã có một ít Pip để sài. Nhưng thôi thà mất cơ hội còn hơn là mất tiền mà đúng không các bạn.

Dự đoán điểm dừng của EUR/USD  1.21500 (Note đây để xem em nó đi đến đâu)

Cơ hội cho tuần tới 24/7-28/7

[SELL] CADJPY Đang trong Trend tăng nhưng sau một đợt tăng giá khá dài thì cặp tiền này đã có những tín hiệu đảo chiều giảm điều chính.

Nhìn trên khung tuần chúng ta thấy xuất hiện cặp nến Hanging Man (người treo cổ) + Doji và cũng là mô hình nến Pinbar + Inside Bar.
Weekly CADJPY

Đúng là trong trend tăng mà lại vào lệnh Sell thì có chút hơi mạo hiểm :) :)

Với cặp này thì mình đã ra quân từ ngày 17/7 rồi tại 88.663 nhưng tuần rồi giá hầu như là không nhúc nhích khi tạo rất nhiều nến pinbar và doji trên khung Daily. Nến đóng cửa thứ 6 (20/7)vừa rồi đã xác nhận giảm (nhưng nến đóng cửa chưa break ra khỏi vùng giá thấp nhất của cây nến Doji nên các bạn cân nhắc vào lệnh theo mình)
Daily CADJPY

Điểm vào lệnh 88.466 (Low của nến Doji) Điểm SL 89.313 (High của MotherBar) Điểm TP cho lệnh này là giữ Fibo 50-61.8.

Để xem thị trường cho mình câu trả lời thế nào. Chúc các bạn tradding vui vẻ.

Sàn mình sử dụng: FxChoice. Bạn nào muốn học một cái nghề Forex để tự do tài chính, tự do thời gian thì có thể đăng ký tài khoản dưới link IB của mình, mình sẽ hướng dẫn và đưa tín hiệu vào lệnh cho các bạn tham khảo.

Ở đây mình không khẳng định tín hiệu mình đưa ra là đúng 100% nên các bạn cân nhắc kỹ càng trước khi tham gia thị trường. Quyết định là ở các bạn xin đừng đổ lỗi.

Hãy ủng hộ blog ngày càng phát triển hơn nữa bằng cách đọc những bài viết bên dưới chia sẻ này hoặc ủng hộ bằng thẻ cào điện thoại khi truy cập vào trang: http://vrdonate.vn/langtufx. Dù chỉ là những ủng hộ rất nhỏ nhưng cũng sẽ giúp blog có kinh phí để tiếp tục hoạt động trong thời gian tới. Blog cảm ơn các bạn.

Jul 6, 2017

Selfie Thể Hiện Cách Sống Của Giới Trẻ Đương Đại

Mọi chuyện không thể dễ dàng và đơn giản hơn được nữa. Bạn giơ chiếc điện thoại lên. Giữ nó ở một góc cao, để mắt bạn trông to hơn và khuôn mặt trông thon hơn. Bạn chỉnh tóc… Bạn cười… Bạn chụp… Xoạch… Xong… Chưa xong… Bạn post ảnh đó lên mạng. Và chiếc điện thoại của bạn rung liên tục với hàng trăm like báo về.
Selfie – chụp ảnh tự sướng đang là một trong những thao tác được thực hiện gần như hàng ngày của giới trẻ, ở gần như khắp mọi nơi. Số lần chụp ảnh selfie trong ngày thường là nhiều hơn hẳn số lần bạn đánh răng, tưới cây, dọn bàn ăn, hay gọi điện cho bố mẹ.

Mọi thứ đang trở nên tiện lợi và hiện đại hơn bao giờ hết cho nhu cầu tự sướng. Giờ đây, chỉ với một cú click, bạn có thể khoe mình với hàng nghìn bạn bè, nhận về vô số lời tán thưởng, và thậm chí là không ít yêu cầu kết bạn. Nhưng bên cạnh đó cũng có vô số những bức ảnh selfie bị chỉ trích.

Vài năm trước, khi ai đó trông thấy những bức ảnh selfie được chụp ở chùa, bệnh viện hay nhà vệ sinh… thì ngay lập tức nhận được những comment phản ứng dữ dội, nhưng cho đến thời điểm này, việc tự sướng được diễn ra ở tất cả mọi nơi, mọi lúc. Những ý kiến phản ứng lúc trước bây giờ cũng phần nào bị dập tắt vì bây giờ những điều này quá đỗi “tầm thường”

Nhưng việc gì cũng cần có giới hạn, dù không có luật nào quy định cụ thể địa điểm nào, thời gian nào được hay không được tự sướng, nhưng chuẩn mực xã hội, đạo đức của con người luôn khiến chúng ta phải biết tự điều chỉnh bản thân mình. Nhưng đáng buồn thay chính là một bộ phận giới trẻ hiện nay đang dần thiếu suy nghĩ và có biểu hiện suy đồi đạo đức khi bất chấp selfie ở trong mọi hoàn cảnh và thời điểm, ngay trong tang lễ, hay ngay trước những vụ tai nạn thương tâm. Kẻ khóc, kẻ cười, kẻ thì làm mặt kute,… nói chung là có đủ “50 sắc thái” biểu cảm, trong khi đầu vẫn đội khăn tang, hay bên cạnh có người than khóc vì mất đi người thân…

Rồi có bạn thì khóc lóc vì người thân qua đời, cũng chụp hình post lên mạng xã hội, điều này có nên không? Nhiều bạn trẻ đã và đang có những suy nghĩ lệch lạc và ảo hóa mọi thứ xung quanh. Bất cứ chuyện gì họ cũng có thể mang lên mạng xã hội để trung bày cho người khác xem, cho dù đó là việc gì: từ việc chia tay người yêu, đi ăn uống, tụ tập bạn bè hay làm mặt kute ghi lại khoảnh khắc bị hỏa hạn, tai nạn giao thông, chụp với người đã khuất hay di ảnh của họ, hay là trong một đám tang…

Như tối nay cũng vậy, tôi đi uống café cùng mấy đứa em, thay vì ngồi nói chuyện vui vẻ như chúng tôi, thì bàn bên cạnh có hai đôi nam nữ chỉ mải mê ngồi “tự sướng”, hết uốn éo bên này lại ngả ngốn sang bên khác. Tóm lại cả một khoảng thời gian dài gần 2 giờ đồng hồ chúng tôi ngồi uống nước, nói được bao thứ chuyện thì bàn bên cạnh chỉ mải mê selfie để đăng lên mạng xã hội, câu like…

Tóm lại, dù selfie hay gì gì đó, việc đó dù có quan trọng và cần thiết như việc bạn ăn uống mỗi ngày, thì bạn cũng nên biết cách ăn sao cho ngon và uống sao cho đủ. Đừng để vì một vài giây phút thiếu suy nghĩ mà để những người xung quanh đánh giá không tốt về bạn.

Bài viết của tôi không ám chỉ và cũng không đánh giá ai, chỉ là ý kiến của riêng tôi, từ những gì tôi thấy, tôi nhìn được và chứng kiến nó đang diễn ra xung quanh mình. Tôi chỉ hy vọng những ai đã bị hiện tượng selfie làm lệch lạc thì hãy nhìn nhận lại mà thôi.

La Lune

Hãy ủng hộ blog ngày càng phát triển hơn nữa bằng cách đọc những bài viết bên dưới tâm sự này hoặc ủng hộ bằng thẻ cào điện thoại khi truy cập vào trang: http://vrdonate.vn/langtufx. Dù chỉ là những ủng hộ rất nhỏ nhưng cũng sẽ giúp blog có kinh phí để tiếp tục hoạt động trong thời gian tới. Blog cảm ơn các bạn.

Jul 3, 2017

Giao dịch Forex theo tín hiệu Price Action kết hợp Support and Resistance

Phân tích EUR/USD 3/7/2017 (Price Action kết hợp Support and Resistance)
Sàn sử dụng: FxChoice Mở cửa - Đóng cửa giờ New York

Để xác định được xu hướng chính của thị trường thì mình thường chọn khung thời gian là TUẦN (W1) và kẻ một đường Trenline nối hai đáy (trong xu hướng tăng) hoặc hai đinh (trong xu hướng giảm). Đồng thời mình kẻ thêm các Hori-Line để xác định các vùng kháng cự và hỗ trợ.
Trong hình có 2 Hori-Line màu hồng là 2 điểm vùng giá kháng cự và hỗ trợ của cặp EUR/USD, và đường Trenline đỏ dài nối 2 đỉnh tạo nên một trenline giảm, đường giá đã tiệm cần đường trenline này và quay đầu. Nhưng cây nên tuần trước cho ta thấy một sung lực mua lên rất mạnh và giá vẫn chưa tiệm cận lên vùng kháng cự 1.1613x nên nhiều khả năng giá sẽ Retest lại 1.12918 (Vùng giá hỗ trợ) rồi tăng tiếp đến vùng kháng cự phía trên (1.1613x).

Nhiệm vụ của ta là đợi (kiên nhẫn) giá về vùng hỗ trợ đó ta mua lên điểm takeprofit là vùng kháng cự đó và điểm stoploss là 1.10961. Điều kiện vào lệnh là có nến Bullish Rejection Candle trên khung thời gian Daily (D1) rồi vào lệnh BUY.
Chúc các Trader Happy!

Hãy ủng hộ blog ngày càng phát triển hơn nữa bằng cách đọc những bài viết bên dưới chia sẻ này hoặc ủng hộ bằng thẻ cào điện thoại khi truy cập vào trang: http://vrdonate.vn/langtufx. Dù chỉ là những ủng hộ rất nhỏ nhưng cũng sẽ giúp blog có kinh phí để tiếp tục hoạt động trong thời gian tới. Blog cảm ơn các bạn.



Jul 1, 2017

Tâm sự - Tâm sự ngày mưa

Viết cho tình yêu vẫn còn ngủ quên
Tác giả: Lê Na
Con nhỏ, hai hai tuổi đầu chưa thực sự có cảm giác được yêu, được quan tâm, được sửơi ẩm trong vòng tay của ai đó. Yêu có vẻ là một cái gì đó khá sa xỉ với nó.
Con nhỏ đó, không ai tin được, mỗi lần gặp bạn bè, lại kể lể than vãn đến mức bạn bè phải chán ngấy lên được. Cứ vậy hoài thắc con nhỏ quen với cô đơn, cô đơn không có nghĩa nó ngồi một góc và ủ rũ tự kỉ đâu nhé, Từ cảm giác sợ một mình, nó tự quen với điều đó. Đi du lịch một mình cũng thích chứ sao, một mình cũng hay cũng thú vị chứ sao?

Ôi tình yêu, nó chẳng thể nào định nghĩa được, cái gọi là bắt đầu cũng như cái gọi là kêt thúc. Ừ thì tình yêu có đẹp như thế không? Nó đã từng chứng kiến những mối tình nồng nàn, mãnh liệt, rồi cuối cùng là tê liệt…nên thà đừng yêu, nó sợ cảm giác quen thuôc với một ai đó, rồi người đó đột ngột biến mất khỏi cuộc đời nó, nó phải làm sao? Nó cũng yếu đuối chứ không như vẻ ngoài mạnh mẽ ấy đâu. Nó, luôn thích tỏ ra mạnh mẽ, nó thích tự lập, người ta bảo con gái á, phải giả đò yếu mềm một xíu, giả đò ngu ngơ một xíu để bọn con trai có cơ hội mà che chở, mà bảo bọc. Nó thì cóc cần những điều ấy. Quan điểm của nó là luôn là mình. Thế lẽ nào sai sao? Cuộc sống này nó chỉ sống có một lần, nó nên sống trọn cuộc đời này. Cuối tuần tự thưởng cho mình một tách cà phê,nghe vài bản nhạc du dương, cùng con bạn thân chu du khắp sài gòn trong những ngày gần cuối năm như thế này có phải hạnh phúc. Tất nhiên là nó vẫn đang chờ hạnh phúc riêng của mình, dù không thật sự lãng mạn, không quá màu mè, nhưng chí ít nó sẽ thật lâu và thật lâu….
Viết cho đứa bạn thân,
Bạn, vui cũng nhờ nó, buồn cũng vì nó. Chưa yêu mà, nên cứ suốt ngày tỉ tê các kiểu với Bạn. Những ngày dài thật dài để đưa ra những quyết định quan trọng nhất của của cuộc đời, gọi Bạn ra chỉ mong một cái gật đầu ủng hộ. Chỉ thế thôi. Nhưng có nhứng ngày, vì Bạn, nó cũng khóc rất nhiều, khi Bạn làm tổn thương nó, Bạn chưa hiểu nó. Con người mà, khi người mình đặt quá nhiều niềm tin và yêu thương thì sẽ dễ bị tổn thương thôi. Những lúc đó, nó giận Bạn, chỉ mong Bạn đừng bao giờ là bạn nó, nhưng nó vẫn sợ mất Bạn. Dù vậy, Bạn và nó vẫn cứ thân. Nó chọn cách tha thứ cho Bạn. Có những tình cảm, đã quá thân thiết rồi, để đên một lúc nào đó, tình cảm ấy đủ để vượt qua mọi tổn thương mà cả hai gây cho nhau. Nó viết vây, chi mong các bạn như nó, hãy tha thứ. Vì tình bạn nó đẹp lắm, đẹp tuyệt vời ý.
Viết cho công việc còn dang dở,
Ừ, như những đứa bạn khác, nhiều con đường phía trước, nó phải lựa chọn. Ừ thì đi, để đi mãi, biết sai sẽ quay lại và chọn con đường khác,còn hơn là chỉ đứng một chỗ và nhìn thì liệu đến bao giờ nó mới biết được con đường đó sẽ dẫn tới đâu. Vậy đó, nó đã lựa chon, thật sự nhiều chông chênh và mệt mỏi, cũng có lúc đôi chân nó thấy mỏi mệt. Ừ, nhưng nó ghét cái cảm giác bỏ cuộc. Vậy nên cứ tiếp tục thôi. Chưa thật sự biết mình có lựa chọn đúng, có đi đúng đường, nó cứ vậy chấp nhận. Nhiều lúc nhìn lũ bạn thấy mà ham, mới ra trường, đã thành công rồi. Ừ, nó nghĩ nó cần cố gắng nhiều hơn, không phải ai cũng gặp may mắn, nó vui vì nó vẫn còn ngồi đây, kể ra những dòng này. Ngoài kia, sẽ có biết bao bạn trẻ cũng tư tưởng giống nó, cũng chênh vênh, cũng đôi lúc yếu lòng và muốn tìm những bến đỗ giống nó, Nhưng bạn à, hãy vui vì mình còn sống, hãy sống vì mình, vì bản thân mình, vì những đam mê cháy bỏng đang dang dở, cứ đi. Người ta bảo tuổi trẻ, cứ ngông cứ cuồng cứ bạo loạn cho đến khi thấy mệt, hãy thử sức với chính mình, có khi lại thành công chăng, Nó, đơn giản là không muốn tuổi trẻ phải hối tiếc.


Hãy ủng hộ blog ngày càng phát triển hơn nữa bằng cách đọc những bài viết bên dưới tâm sự này hoặc ủng hộ bằng thẻ cào điện thoại khi truy cập vào trang: http://vrdonate.vn/langtufx. Dù chỉ là những ủng hộ rất nhỏ nhưng cũng sẽ giúp blog có kinh phí để tiếp tục hoạt động trong thời gian tới. Blog cảm ơn các bạn.

Jun 20, 2017

Tạo tài khoản FxChoice kiếm tiền với thị trường ngoại hối

Chào các bạn của Tôi Thích Blog.

Thị trường tài chính là thị trường có tính thanh khoản tốt nhất hiện nay, để đầu tư tài chính thành công bạn cần một sàn tài chính uy tín (nạp rút an toàn). Hiện Tôi Thích Blog đang chọn sàn FxChoice để giao dịch kiếm tiền. Thị trường tài chính là thị trường mang tính rủi ro cao nhưng nếu bạn có được một phương pháp giao dịch tốt bạn có thể kiếm tiền từ thị trường này.

Việc đăng ký một tài khoản và bắt đầu giao dịch tại sàn FxChoice rất đơn giản bạn có thể click vào banner bên dưới hoặc vào link sau: Tạo tài khoản FXChoice.

Ưu điểm của sàn FxChoice là speap các cặp tiền rất thấp (so với các sàn đang tồn tại hiện nay)
Nạp rút tức thì, thời gian support trong 24 giờ.
Min Deposits: $100
Min Withdrawal: $10

Sắp tới Tôi Thích Blog sẽ phân tích thị trường và upload lên blog những cặp tiền có điểm vào lệnh tốt để các bạn theo dõi, cũng như chia sẻ trao đổi với các bạn về phương pháp mà chúng tôi đang trade. Chúc các bạn trade vui vẻ và đạt được profit.


>> Hãy ủng hộ blog ngày càng phát triển hơn nữa bằng cách đọc những bài viết bên dưới bài viết này hoặc ủng hộ bằng thẻ cào điện thoại khi truy cập vào trang: http://vrdonate.vn/langtufx. Dù chỉ là những ủng hộ rất nhỏ nhưng cũng sẽ giúp blog có kinh phí để tiếp tục hoạt động trong thời gian tới. Blog cảm ơn các bạn.

Jun 5, 2017

Truyện ngắn - Gái ế lấy chồng - Phần 1

Truyện ngắn - Gái Ế Lấy Chồng Phần 1
Tác giả: Phương Phương

My là một cô gái mơ mộng giàu tình cảm. Đã cái tuổi 27 nhưng cô chưa một lần yêu ai. My mê Hàn Quốc nên đồng nghiệp thường trêu cô “ đến bao giờ bà hết mê Hàn thì lúc đấy bà mới có người yêu. Nhưng cái duyên cái số cũng tới. My gặp mà yêu được anh chàng hết mực yêu thương cô. Người ta thường nói “ gét của nào trời trao của đấy” đúng thật cũng từ gét mà sau này cô và anh đã có nên một mối tình đẹp.
Hà nội 7h sáng vừa mới bước vào công ty My bị cô tiếp tân bạn thân cô vẫy lại tám chuyện
Ê bà My. Có chuyện này hot lắm nè
My vẻ mặt ngơ ngác kiểu không bận tâm lắm
Bà ngày nào chẳng có chuyện hot, lại gì nữa thế?
Cô bạn My xua xua tay
Chuyện này hot thật mà, hôm nay sếp tổng chúng ta chính thức tới công ty làm việc. Nghe đâu con trai của chủ tịch hội đồng quản trị cử tới,tôi nôn muốn gặp quá. Không biết có đẹp trai tài giỏi như lời đồn không ta....
Thấy cô bạn đang mơ mộng My vỗ vai
Thế thôi hả,tỉnh lại đi. Cứ phận mình mà làm. Sếp mới sếp cũ kệ người ta,miễn sao mỗi tháng có lương gửi thẻ là được. Ok. Tôi đi đây,bà cứ ở đấy mà chào đón sếp nhé

Nói rồi My bỏ lại cô bạn đang mơ mộng rồi lên phòng làm việc
Giữa trưa vì số lượng công việc khá nhiều nên My không đi ăn cùng đồng nghiệp mà ở lại gắng làm xong mấy bộ hồ sơ. Trong lúc làm việc cô thầm nghĩ
Chắc vị tổng giám đốc kia cũng đến công ty rồi nhờ. Mình cũng hơi tò mò về anh ta
Nghĩ lại My thấy mình thật ngớ ngẩn nên vội gạt cái ý nghĩ đấy qua một bên. Với tay qua lấy cốc cà phê uống thì phát hiện cà phê hết nên sang phòng nghỉ của nhân viên pha cà phê. Ngờ đâu vừa mới ra hành lang thì vấp phải ai đó. My ngước lên thì ngỡ ngàng. Cô nghĩ soái ca là có thật. Anh ta cao khoảng m8 ,con trai nhưng có nước da trắng,khuôn mặt chuẩn soái ca. Nói chung là đẹp trai.Đang mải nhìn trai đẹp thì bên kia lên tiếng
Cô nhìn đủ chưa?
My lấy lại cảm xúc đáp trả
Anh va phải tôi là còn lớn tiếng ư? Sai quá sai mà
Anh ta nhìn vào bảng tên của mô nhẩm đọc “ Trần Hà My phòng kế hoạch” rồi chẳng nói chẳng răng bỏ đi để lại cô dằng sau tức tối rủa thầm
Cái tên đáng gét,chắc là nhân viên mới. Để xem cậu hống hách được đến đâu
Đang ngập đầu với đống hồ sơ thì có thông báo họp, cô nghĩ chắc là buổi họp gặp nhân viên công ty nên My cũng nhanh chống qua phòng họp cùng đồng nghiệp
Từ trong phòng họp hướng ra cửa chính tất cả đều trầm trồ trước vị tổng giám đốc mới tới. Còn My thì hết sức ngạc nhiên. Không ai khác ngoài hắn,cái kẻ cô vừa lớn tiếng. My nghĩ kì này cô chắc tiêu đời vì đã đắc tội với sếp. Vì thế cô cố tình lấy hồ sơ che che mặt lại trong khi hắn nhìn chằm vào cô nở nụ cười đắc ý.
Sau khi tất cả đã sẵn sàng thư kí của hắn đứng dậy phát biểu
Như mọi người đã biết mục đích của cuộc họp hôm nay. Tôi xin trịnh trọng giới thiệu đây là tổng giám đốc của chúng ta Hà Xuân Khánh
Vừa mới tới công ty nhưng ai cũng biết hắn với tính kĩ tính, mọi việc đôi với Khánh phải chỉnh chu tất cả mọi thứ. Khác xa với những gì mọi người nghĩ với cái vẻ đẹp trai khi hắn mới tới vì thế tất cả nhân viên đều sợ hắn ngoại trừ My
Kể từ ngày Khánh vào công ty My đã bị Khánh tia phải làm trợ lí đặc biệt cho hắn với sự tức tưởi của My. Cô nghĩ đây chắc do trời đày cô vì kiếp trước ăn ở không tốt nên kiếp này lãnh hậu quả ế chổng ế chơ lại còn phải cạnh tên tính cục cằn như hắn 23/24 như osin.
Này thư kí Bảo,sao hôm này cô My không đi làm vậy
Vì thấy My chưa đi làm hắn mạo muội hỏi thư kí. Thư kí cũng thật thà đáp ngay
Trợ lí My bị sốt nhập viện tối hôm qua rồi thưa giám đõc
Vẻ mặt Khánh tò mò
Hôm qua còn tưng tửng cơ mà?
Tôi không nói dối đâu ạ. Tối hôm qua trợ lí My bị sốt nặng nên tôi phải đưa đi bệnh viện
Sau khi thư kí kể Khánh tò mò hỏi lại
Cậu và cô ta quen nhau?
+Vâng ạ,chúng tôi là bạn thân từ hồi cấp 3
Thôi được rồi,lát nữa cậu cùng tôi tới bệnh viện
+ Vâng, thưa giám đốc
Bảo hết mực ngạc nhiên,bao lâu đi theo Khánh cậu chưa bao giờ thấy giám đốc của mình quan tâm nhân viên tới mức như vậy. Cậu thầm nghĩ
Phải chăng giám đốc kết cô bạn ế của mình
Còn về phần Khánh,sau khi nghe tin My bị ốm anh cũng hết mực lo lắng. Tuy hành cô từ bữa tới giờ,tuy cô luôn mang nhiều thành kiến với hắn nhưng hắn vẫn rất ấn tượng với cô ở lần gặp đầu tiên. Một cô gái trẻ đẹp,có hơi chua ngoa nhưng rất dễ thương
Cùng thư kí vào bệnh viện thăm My,từ ngoài cửa hắn thấy My đang nằm chổng lướt điện thoại. Khánh giả vờ ho khụ nhằm My biết tới sự hiện diện của mình
Đang chơi được xem ra cô chưa thể chết được
Bảo đi cùng vào gõ đầu My
Thế nào,ngửi đủ mùi bệnh viện chưa? Cho trừa cái tội không biết giữ gìn sức khỏe nhé
My cười cười nhìn Bảo
ấy,cũng hơi tệ nhưng bao năm nay tớ có cậu còn gì
Còn anh, Chết hay không mặc tôi. Mắc mớ gì khiến một tổng giám đốc cao quý để tâm tới một tép riu như tôi ( My nói với giọng mỉa mai châm chọc Khánh )
Tưởng đâu nghe xong hắn sẽ tức xì khói mà bỏ đi ai ngờ Khánh nhìn chằm chằm vào My
Đừng ăn dưa bở,chẳng qua hôm nay rảnh rỗi,đại diện cho quý công ty xem cô sống chết sao thôi. Nhưng xem ra cô khỏe rồi ha
My trợn mắt nhìn Khánh “ tôi khỏe rồi đấy, thì sao?” rồi quay qua anh bạn thân mặt đang xám xịt mặt lại
Này ,cậu nói với anh ta tớ ở đây làm gì? Để xem ra viện tớ ăn bám cậu thế nào?
Khánh nãy giờ nhìn 2 người tranh cãi giờ mới lên tiếng
Ăn bám? Cô tính để bạn cô ế cả đời à?
My hậm hực
Thì sao? Anh cũng để bạn tôi làm việc hết mức khiến cậu ấy một mảnh tình vắt vai cũng không kiếm được đấy thôi
Bảo nghe xong khều khều tay My
Cậu nói gì đấy,đi,tớ đi làm thủ tục xuất viện cho cậu
Nói xong cậu ban nhờ vả Khánh
Phiền tổng giám đốc trông cậu ấy giúp tôi một lát
Ngay lập tức My phản bác
Không được, cho tớ đi cùng cậu đi. Ai thèm ở đây cùng cái tên này cơ chứ
Bảo lúng túng
Cậu làm ơn ở đây đi, đừng lằng nhằng nữa
Khánh gằn giọng lên kéo My ngồi xuống giường bệnh
Nhân danh là cấp trên của cô,tôi ra lệnh cho cô ngồi yên ở đây,quấy đủ rồi. Còn Bảo,cậu đi đi,tôi ở đây 1 lát cũng không sao
+ cảm ơn tổng giám đốc
My lẩm bẩm “ cảm ơn cái gì chứ”
Khánh như nghe cô lẩm bẩm cúi đầu xuống sát với khuôn mặt dễ thương của My
Cái này gọi là nói xấu sau lưng phải không nhỉ? Cô bao nhiêu tuổi rồi,cứ như con nít
+ ơ hơ,liên quan à
Cuối cùng My cũng được về nhà,cô cứ quấn quýt mè nheo cậu bạn thân cậu bạn than khiến Khánh cảm thấy khó chịu. Đêm về suy nghĩ,nghiệm lại tất cả khiến Khánh đỏ mặt lên nghĩ bản thân anh có lẽ đã thích My. Chẳng nghĩ ngợi gì nhiều,anh tìm mọi cách để cưa đổ được My......

>> Hãy ủng hộ blog ngày càng phát triển hơn nữa bằng cách đọc những bài viết bên dưới truyện ngắn này hoặc ủng hộ bằng thẻ cào điện thoại khi truy cập vào trang: http://vrdonate.vn/langtufx. Dù chỉ là những ủng hộ rất nhỏ nhưng cũng sẽ giúp blog có kinh phí để tiếp tục hoạt động trong thời gian tới. Blog cảm ơn các bạn.

Jun 3, 2017

Truyện ngắn - Những mảng màu u buồn của tuổi trẻ

Truyện ngắn - Những mảng màu u buồn của tuổi trẻ - Phạm Hân

Xe vừa đến trạm, tôi bước xuống, đi một mạch vào trong con hẻm nhỏ ở phía trước mặt, nơi có nhà của An. Sài Gòn oi bức quá, không như mọi ngày. Chắc bởi vì hôm nay là ngày giỗ đầu của An. Ba mẹ em có lẽ đang đợi tôi.
“Việt đến rồi đó hả? Vào nhà đi con!” - Mẹ An nở nụ cười, niềm nở đón tôi vào nhà. Bên trong, ba An đang ngồi tiếp khách, ông gật đầu chào khi nhìn thấy tôi.
“Để con lên thắp cho An cây hương. Mấy đứa kia vẫn chưa đến hả cô?”
“Tụi nó vừa mới đi ra chợ rồi. Con ở nhà xuống đây hả?”
“Dạ.” - Tôi bước lên lầu, lấy bó hoa ra khỏi bao và đặt vào lọ, không quên đổ vào đó một ít nước. Là hoa hồng vàng mà An rất thích.
***
“Em ghét Việt!” - An hét lên giận dỗi. Em đấm thùm thụp vào lưng tôi khiến tôi phải nhăn nhó vì đau.
“Chứ không lẽ nào anh phải khóc lóc năn nỉ An ở lại?”
“Ít nhất thì Việt cũng phải tỏ thái độ đau khổ buồn bã khi nghe tin em đi du học chứ!”
“Mấy cái đó anh không làm được. Mà anh đang lái xe đấy!”
“Việt làm em thất vọng quá…” - An tiu nghỉu khi vừa nghe hết câu nói của tôi.
An là sinh viên năm nhất trường tôi. Em học sau tôi hai khóa. Chúng tôi tình cờ quen nhau khi cùng làm chung hoạt động tình nguyện ở trường. Yêu nhau lúc nào thì tôi cũng chả nhớ. Chỉ nhớ rằng An là một cô bé thông minh, rất hòa đồng. Em luôn thích nhõng nhẽo với tôi. Lại còn cả thích ăn bánh tráng trộn bán ở cổng trường. Năm thứ hai đại học, em nhận được một suất học bổng toàn phần sang Canada. Ba tháng nữa là An đi. Tôi trong giây phút nghe được thông tin ấy, chẳng biết là nên vui hay nên buồn.
***
Hôm nay là thứ năm, tôi có tiết Kỹ thuật phần mềm ở trường nhưng được nghỉ vì thầy công tác đột xuất, tôi hẹn với An đi ăn. Còn hơn hai tuần nữa là An du học, nếu tính luôn ngày hôm nay. Thời gian, sao mà cứ lao đi vùn vụt.

Tôi và An đang ngồi trong quán ăn quen thuộc. Như mọi khi, tôi gọi bánh canh cá lóc, còn An là hủ tiếu không hành. Cô chủ quán vẫn nở nụ cười tươi rói mỗi lần gặp chúng tôi. Chú mất sớm, nhà còn hai mẹ con sống nương tựa vào nhau. Đứa con gái mới lên chín, thông minh và rất ngoan ngoãn. Duy có điều tính tình hơi rụt rè, gặp người lạ là núp ngay vào sau lưng mẹ.
“Ăn đi kẻo nguội. Lại suy nghĩ linh tinh gì vậy?” - Tôi huých nhẹ vào tay An, làm em giật mình.
“Hả? Gì hả?” - An hoàn hồn, vô tình làm rớt cái muỗng đang cầm. Em cúi xuống nhặt, miệng lầm bầm câu gì đó tỏ vẻ đang trách móc.
Và chúng tôi lại ngồi đối diện nhau như mọi lần. Khẽ ngắm An qua làn tóc xõa lưa thưa trước mặt, tim tôi dường như đánh rơi đâu mất một nhịp. Em sắp đi rồi. Đi xa. Nơi đó không có tôi. Còn chẳng có cả những món ăn mà em yêu thích. Rồi cuối tuần cũng chẳng có ai qua đón em đi dạo, chẳng còn ai trao cho tôi những cái hôn tinh nghịch, những cái ôm từ đằng sau đầy ngọt ngào. Thật tệ quá!
“Sao Việt nhìn em dữ vậy? Em đẹp lắm hả?” - An ngẩng đầu lên nhìn tôi, có chút bối rối trong ánh mắt.
“Em hơi tự tin.” - Tôi tặc lưỡi. An vẫn giữ thói quen gọi tên thay vì xưng “anh” với tôi. Cách gọi đó làm cho người ta có cảm giác thân thương, theo cách giải thích của An.
“Thôi ăn nhanh còn về. Trời nhìn như sắp mưa.”
“Em biết rồi. Mà mai Việt nhớ qua chở em nhé. Em phải đi chợ mua ít đồ.”
“Ừ. Anh nhớ rồi.”
***
Sài Gòn tháng sáu nắng dữ dội. Cái nắng chói chang và gay gắt. Tôi vừa tan học, đang dắt xe ra cổng và chuẩn bị đi đón An.
“Em đang ở đâu?”
“Em đang ở nhà nhỏ Khánh. Thôi để em đi với Khánh. Việt không cần qua đón em đâu. Vậy nghe.”
“Này…”
Vẫn cái tính thích gì làm nấy nói mãi mà không bỏ được. Thôi kệ, để cho hai cô nương có thời gian cho nhau. Tôi hôm nay chấp nhận làm người thừa một buổi vậy. Lại đến quán cà phê cũ ngồi nhâm nhi thôi. Cũng hay, đang còn cái chức năng thanh toán online code mãi mà chưa xong, hôm nay tranh thủ làm nốt coi sao.

Cô đơn là một cảm giác thật đáng sợ. Nó làm bạn dù có đang đối diện với người mình yêu hay là đang chỉ ở một mình thì lồng ngực cũng giống như sắp bị vỡ tung thành từng mảnh. Tôi thật sự không hiểu làm sao mà bản thân lại có thể bị thứ cảm giác đó ám ảnh. Tôi có An, có thứ mà tôi tin là tình yêu đích thực của cuộc đời tôi ngay lúc này. Vậy mà đôi lúc, cô đơn nó cứ tìm đến, như một người bạn xưa cũ lâu ngày ghé thăm. Thật là buồn cười. Tôi khẽ nhếch mép, ngúp thêm một ngụm cà phê. Không biết hai cô gái bây giờ đang làm gì, tôi lục trong balo tìm điện thoại. Mười bảy cuộc gọi nhỡ. Thường thì tôi sẽ để chế độ yên lặng mỗi khi đến quán này nên không biết mẹ An đã gọi cho tôi từ chiều tới giờ.
“Dạ. Con nghe đây cô.” - Tôi nhấc điện thoại và gọi lại cho mẹ An.
“Con ơi…” Giọng mẹ An nghẹn ngào và đứt quãng giữa tiếng khóc.
Tôi như không thể tin vào những gì cô đang nói với tôi. Cổ họng tôi nóng ran, tim như bị ai bóp lại, bất giác tôi thấy mắt mình cay cay. Có thứ gì đó vừa mới rơi khỏi lồng ngực của tôi mất rồi. Là An, là em. Không thể như vậy được đâu An!
***
Xe của An bị một chiếc xe tải mất lái tông phải. An bị cuốn vào gầm xe. Khánh may mắn hơn một chút nên chỉ gãy chân và xây xát nhẹ. Công an vừa điện thoại cho mẹ An đến xác nhận.
Đám tang của An được cử hành sau đó hai ngày. Bạn bè, thầy cô, rồi người thân lần lượt đến thăm em. Em ở ngay đó, khuôn mặt thánh thiện, mắt sáng ngời, môi vẫn đang nở nụ cười. Mọi người bật khóc, ba mẹ em cũng khóc. Ai cũng khóc, chỉ mình em cười. Sao em nhẫn tâm quá vậy? Còn tuổi hai mươi của em thì sao? Còn chuyến du lịch lên mặt trăng của chúng ta thì sao? Còn buổi lễ tốt nghiệp trong mơ mà em vẫn thường tưởng tượng, còn cả đám cưới ngoài trời đẹp long lanh nữa. Còn cả cái ôm, cái hôn, cả nụ cười tươi tắn của em với tôi nữa…Tôi phải làm sao đây…
Tuổi trẻ của em, thanh xuân của em, cả ước mơ và hoài bão của em nữa. Tất cả dừng lại thật rồi. Còn những người ở lại, chúng tôi phải chống chọi với những tháng ngày không em sắp tới như thế nào…? Sài Gòn vẫn cứ nắng gắt và chói chang.
***
“Tới lúc nào đó anh Việt ơi? Tụi em vừa đi chợ về nè!” - Là giọng của Khánh.
“Ừ. Anh vừa tới một lúc.”
“Hoa hồng vàng hả anh? Tụi em cũng mới mang về một bó cho An đây!” - Khánh nói, tay giơ cao bó hoa.
“Thôi mang lên cắm vào lọ luôn đi em. Chắc An sẽ thích.” - Tôi nói, đoạn đưa tay thắp cho em cây hương. Em vẫn ở đó, nở nụ cười, vẹn nguyên tuổi mười chín tràn đầy.
Tôi mỉm cười, nhìn vào mắt em. Tôi biết, ở một nơi nào đó trên cõi đời, em vẫn đang âm thầm dõi theo từng bước chân của chúng tôi, an yên và hạnh phúc. Dù em không ở đây, không cạnh bên tôi nữa, nhưng những ký ức về em sẽ mãi mãi vẹn nguyên trong trái tim tôi.

>> Hãy ủng hộ blog ngày càng phát triển hơn nữa bằng cách đọc những bài viết bên dưới truyện ngắn này hoặc ủng hộ bằng thẻ cào điện thoại khi truy cập vào trang: http://vrdonate.vn/langtufx. Dù chỉ là những ủng hộ rất nhỏ nhưng cũng sẽ giúp blog có kinh phí để tiếp tục hoạt động trong thời gian tới. Blog cảm ơn các bạn.

Jun 1, 2017

Tâm sự - Ghen kẻ thù giết chết tình yêu

Tâm sự - Ghen kẻ thù giết chết tình yêu - HuongLT95

Dẫu biết rằng khi yêu ai cũng có đôi lần ghen tuông, đôi lần giận hờn khi thấy người yêu mình ngồi ăn chung hay là đi chung với cô nàng khác, một thằng đàn ông khác không phải là mình. Phải chăng là vì quá yêu nên người ta mới ghen hay thực chất là nó tồn tại một sự ích kỷ, muốn chiếm hữa người mình yêu. Cái ghen luôn hiện hữu trong mọi cuộc tình dù nhanh hay bền chặt. Có lúc ghen giúp tình cảm của các cặp đôi thêm bền chặt hơn nhưng cũng có khi làm tan vỡ tình yêu một cách nhanh chóng.
“Ghen” giải thích thế nào cho dễ hiểu nhỉ? Có lẽ ta không thể giải thích cặn kẽ mọi khía cạnh của từ “Ghen” nhưng ta có thể hình dung ghen chính là tâm lý bực tức, giận hờn khiến bản thân ta mất bình tĩnh và hành động một cách mù quáng.

-Có một người phụ nữ thấy chồng mình cười nói với một cô gái thì bắt đầu ghen.

-Có một cô nàng thấy bạn trai mình đỡ một bạn gái khác bị ngã đứng dậy cũng lập tức ghen.

-Có một chàng trai thấy người yêu của mình trò chuyện cùng một đám con trai thì ghen lồng lộn.

Có muôn vàn kiểu ghen, đôi khi là thấy người yêu đi cùng người khác giới, trò chuyện giao lưu cùng đám bạn khác giới hay chỉ đơn thuần là giúp đỡ người khác giới khi gặp khó khăn, con người ta cũng bắt đầu ghen tuông, giận hờn. Từ việc ghen ấy dẫn tới bao hệ lụy mà người trong cuộc không đủ sáng suốt để kiểm soát hành vi của mình dẫn tới bao vụ đánh ghen thương tâm sảy ra, bao vụ làm nhục người khác dẫn tới chết người.

Vậy không biết người ta yêu thương nhau đến đâu mà lại không có đủ một chút lòng bao dung, tha thứ để xoa dịu đi cái tức giận khi ghen, để không phải làm ra những điều sai trái khiến người khác tổn thương. Đôi khi có người biết bản thân mình sai nhưng vẫn cứ cố làm cho bằng được như là để thỏa mãn cái tôi của mình. Cũng chính vì thế mà trong tình yêu luôn hiện diện sắc thái ghen, một sắc thái khiến cho tình yêu thú vị hơn, hấp dẫn hơn.

Có nhiều người đàn bà được hỏi “ Cô có hay ghen khi yêu không?”. Tất cả câu trả lời đa phần là có nhưng chỉ có một số ít là không. Vậy họ ghen như thế nào? Họ muốn giải tỏa cơn ghen ấy như thế nào? Một số ít thì cho rằng khi ghen người ta sẽ im lặng và không quan tâm tới đối phương nghĩ gì, làm gì và nói điều gì. Họ không nói nhưng cố truyền tải mọi giận hờn qua từng hành động, nét mặt để người yêu của họ hiểu được họ đang ghen. Còn một số ít khác thì lại cho rằng nên gặp mặt kẻ thứ 3 để nói chuyện. Vậy đó, người ta ghen cũng chẳng ai giống ai, mỗi người có một cách ghen khác nhau.

Đúng! Khi yêu bạn có thể ghen một chút thì được nhưng nếu ghen một chút lại thêm một chút chút nữa thì không có được đâu nhé! Hãy là người thông mình và sáng suốt trong mọi tình huống để giữ chặt tình yêu và một nữa của mình.

>> Hãy ủng hộ blog ngày càng phát triển hơn nữa bằng cách đọc những bài viết bên dưới tâm sự này hoặc ủng hộ bằng thẻ cào điện thoại khi truy cập vào trang: http://vrdonate.vn/langtufx. Dù chỉ là những ủng hộ rất nhỏ nhưng cũng sẽ giúp blog có kinh phí để tiếp tục hoạt động trong thời gian tới. Blog cảm ơn các bạn.

May 31, 2017

Tâm sự - Phụ nữ tốt không thiếu

Anh và cô yêu nhau thời gian đã tính lên hàng năm đã trải qua nhiều cái tết cùng nhau. Anh vì yêu cô vì lo cho tương lai cả hai mà cố gắng. Anh lao đầu vào làm, anh điên cuồng trong vòng xoáy tiền bạc cũng chỉ vì cô. Chỉ để đáp ứng những nhu cầu của cô. Anh yêu cô mà chẳng phải để cô phải thiếu thốn một thứ gì. Chỉ cần cô thích là sẽ có.
Nhưng có lẽ bản tính con người quá tham lam hay chính cô là người ích kỷ? Cô trách móc rằng anh không dành thời gian cho cô, không quan tâm yêu thương cô nửa, đến thời gian hẹn hò củng không có. Anh đành tạm gác lại công việc để đưa đón cô nhiều hơn, yêu thương và hẹn hò với cô nhiều hơn.

Tưởng chừng tình yêu cô và anh sẽ kết thúc được một cái kết viên mãn. Nhưng Cô đã rời đi chỉ vì đồng lương quá ít ỏi của anh khó có thể lo cho cô. Anh bất ngờ!

Ai đã cứ ngày một trách móc anh đã bỏ rơi cô, đã không còn yêu cô đến nỗi anh chỉ còn cách tạm gác lại công việc một ít để ở bên cô. Phải ! Anh đã yêu và nuông chiều cô như thế đó. Giờ này ngay lúc này cô lại trách móc anh không thể lo cho cô. Cô bỏ đi cưới một người giàu có sinh con đẻ cái sống một cuộc sống hanh phúc. Có lẽ nào sự cố gắng vì cô bao nhiêu năm qua cô chẳng hề thấy hay sao?

Yêu nhau một thời gian dài đằng đẳng kết thúc bằng một cái chớp mắt. Còn anh lao vào với công việc rồi chìm ngập vào những bữa tiệc tùng xa hoa, chìm ngập vào bia rượu. Anh chẳng còn muốn yêu ai chẳng còn muốn mở lòng với ai. Khi mà xung quanh mọi người đã tìm được một nửa cho riêng mình. Chỉ có anh vẫn cứ vậy vẫn mang vết sẹo hằn cứ chìm đắm trong quá khứ không lối thoát để rồi mỗi đêm lai vào Facebook nhìn đứa con kháu khỉnh gia đình hạnh phúc của người ta.
Nếu muốn có tiền thì không có thời gian, nếu muốn có thời gian thì không có tiền. Xin hãy cho chúng tôi thời gian chúng tôi sẽ cho các cô cuộc sống hạnh phúc. Cho chúng tôi thời gian để chúng tôi tạo nên sự vững chắc sau này thời gian dành cho các cô không thiếu. Phụ nữ tốt không thiếu chỉ thiếu người phụ nữ có thể kiên nhẫn chờ đợi!

>> Hãy ủng hộ blog ngày càng phát triển hơn nữa bằng cách đọc những bài viết bên dưới tâm sự này hoặc ủng hộ bằng thẻ cào điện thoại khi truy cập vào trang: http://vrdonate.vn/langtufx. Dù chỉ là những ủng hộ rất nhỏ nhưng cũng sẽ giúp blog có kinh phí để tiếp tục hoạt động trong thời gian tới. Blog cảm ơn các bạn.

Tâm sự - Hãy nắm chặt tay em đi đến cuối đường anh nhé!

Khi 26 tuổi.
Chúng tôi kết hôn. Phòng ngủ, phòng khách treo đầy ảnh cưới hai vợ chồng. Tôi ôm chặt cô ấy hét to: “Vợ …”. Cô ấy giống như một chú mèo con nũng nịu dựa sát vào người tôi. Trước khi ra ngoài tôi in lên trán cô ấy một nụ hôn. Vô số cuộc gọi mỗi ngày đều không cảm thấy khó chịu.

Khi 28 tuổi.
Cô ấy sinh cho tôi một cô con gái đáng yêu. Con gái giống bố hơn giống mẹ. Cô ấy luôn nói rằng: “Làm sao lại giống anh thế chứ, xấu chết đi được. Nếu như con gái giống em thì tốt biết bao, tương lai sẽ thành một hotgirl”. Nói vậy thôi chứ mỗi lần ôm con vào lòng cô ấy đều không nỡ để người khác bế. Gặp ai cũng tự hào: “Con gái em thông minh cực, bé ngoan cực!”. Nửa đêm tỉnh dậy thay tã, cho cô công chúa nhỏ bé bú sữa. Cả đêm mất ngủ, chỉ cần em bé cựa quậy, cô ấy sẽ nhẹ nhàng vỗ về dỗ dành, chứ không bao giờ nỡ làm phiền giấc ngủ của tôi.
Khi 33 tuổi.
Con gái đi học mẫu giáo. Tôi sau khi tan làm khắp người một mùi mồ hôi, nhưng việc đầu tiên khi về đến nhà là ôm lấy vợ, hôn chụt một cái. Cô ấy luôn nói rằng: “Anh hôi quá đi”. Tôi hãnh diện nói với vợ: “Đố em tìm được ai có mùi hôi như anh, toàn hôi hơn thôi”. Đến cuối tuần, chúng tôi dẫn con gái đi công viên. Tôi một tay dắt hoàng hậu, một tay dắt công chúa. Tự dưng cảm thấy bản thân mình quá sức vĩ đại.

Khi 36 tuổi.
Lễ tình nhân, tôi mua tặng vợ một bó hoa hồng lớn kỉ niệm tròn 10 năm kết hôn. Cô ấy hớn hở như một thiếu nữ đôi mươi nhảy cẫng lên ! Năm nay con gái lên lớp một, hai người cùng nhau nỗ lực gấp bội phần vì một tương lai tốt đẹp của con.

Khi 40 tuổi.
Con gái đã lên cấp 2, thành tích học tập rất tốt. Chúng tôi thường xuyên dẫn con đi du lịch mở rộng kiến thức thực tế. Không khí gia đình ngày càng ấm áp. Lúc tôi một tay dắt vợ, một tay dắt con, cô ấy bỗng nhiên phát hiện tôi ngày càng có sức hút, ngày càng nam tính khó cưỡng.

Khi 50 tuổi.
Công chúa cũng đã lập gia đình, mẹ chồng rất ưng con gái của tôi. Con cái công việc bận rộn, đều không có thời gian ở bên cạnh chúng tôi thường xuyên. Tôi là tất cả mọi thứ của cô ấy, hai người chăm sóc lẫn nhau, yêu thương lẫn nhau, lo sợ đối phương bị bệnh!

Khi 60 tuổi.
Tôi nghỉ hưu rồi, cô ấy cũng già rồi. Tóc bạc trên đầu có nhuộm cũng che không hết. Tôi giúp cô ấy đi mua thức ăn. Lúc qua đường vẫn giữ thói quen nắm lấy tay cô ấy, khiến cô ấy ngại ngùng. Cô ấy nói: “Già rồi mà còn” vẫn không sợ người khác cười.

Khi 70 tuổi
Tôi ngồi trên ghế, chơi đồ công nghệ cao. Mắt tôi cũng mờ dần theo năm tháng, phải đeo kính. Cô ấy đang ngồi bên cạnh tôi, lật giở cuốn album ảnh đã ố vàng. Bây giờ chúng tôi thường hồi tưởng lại những chuyện đã qua. Chúng tôi quen nhau, yêu nhau, lập gia đình, sinh con. Tôi nói với cô ấy: “Lúc trẻ, em luôn thích chụp ảnh”. Bây giờ xem lại những bức ảnh này thật hạnh phúc. Kiếp này thực sự cứ như vậy trôi qua.

Khi 80 tuổi.
Sức khỏe cô ấy ngày càng yếu đi, bắt đầu mắc bệnh đãng trí tuổi già, một câu hỏi đi hỏi lại không biết bao nhiêu lần. Có lúc không nhìn thấy tôi sẽ hoảng loạn như một đứa trẻ. Điều hạnh phúc nhất cuộc đời cô ấy chính là lấy tôi làm chồng. Tôi nói: Cuộc đời này điều may mắn nhất chính là gặp được cô ấy.

Nắm lấy tay em, cùng em đi đến cuối đời…”

>> Hãy ủng hộ blog ngày càng phát triển hơn nữa bằng cách đọc những bài viết bên dưới tâm sự này hoặc ủng hộ bằng thẻ cào điện thoại khi truy cập vào trang: http://vrdonate.vn/langtufx. Dù chỉ là những ủng hộ rất nhỏ nhưng cũng sẽ giúp blog có kinh phí để tiếp tục hoạt động trong thời gian tới. Blog cảm ơn các bạn.

May 30, 2017

Tâm sự - Anh mãi mãi chỉ là người lạ

Giờ tất cả số điện thoại, facebook, những thứ để tôi có thể kết nối với mình tôi xóa hết rồi, bao kỉ niệm tôi chỉ dám ghi nhớ vào một góc trái tim thôi, ta lại hoàn toàn chẳng có mối quan hệ chung nào nữa cả. Và rồi nỗi nhớ quay quắt này tôi sẽ lại vượt qua được thôi. Cảm ơn mình đã bên tôi những lúc tôi khó khăn nhất, lắng nghe tôi rất nhiều. Cảm ơn vì ít ra mình là cũng thuốc chữa được bệnh vô cảm cho tôi để tôi biết tôi vẫn thích, vẫn yêu nhiều như thế, biết hết lòng với một người. Và tôi tin rằng tôi sẽ gặp được người tôi hết lòng xứng đáng hơn mình. Người lạ mãi cũng chỉ là người lạ mà thôi!
23 tuổi! Tốt nghiệp đại học tôi rời mảnh đất thủ đô với bao cơ hội trở về bên gia đình. Bắt đầu mọi thứ bằng sự bỡ ngỡ, loay hoay giữa bộn bề hoang mang, lo lắng. Nhà con gái 1 được bố mẹ yêu thương hết mực nên mọi khó khăn với tôi cũng dần vơi bớt đi. Nhưng cũng chính vì sự yêu thương ấy một phần khiến tôi và mình cứ thế mà rời xa nhau, không lí do chính đáng, không câu tạm biệt tử tế.

Mình à! Lâu lắm rồi tôi mới có đủ cảm xúc ngồi viết thế này. Kể từ lần đầu tôi thôi không còn vấn vương cái cảm xúc yêu thương vô vọng trong vòng 6 năm trời ấy. Mình là người thứ 2 tôi phải giải tỏa bằng kiểu mang phong cách cô độc này vì chẳng biết nói với ai người duy nhất tôi có thể nói mọi thứ là mình cũng quay lưng mà đi rồi.

Người lạ cũng mãi chỉ là người lạ…

Khi ngồi viết những dòng này nước mắt hai hàng cứ tự nhiên mà rơi. Tôi không biết lí do vì sao vì lòng tôi thì nhẹ nhàng, lí trí cũng rõ ràng rồi mà, tôi mâu thuẫn và khó hiểu thế đấy mình.

Từng nói với tôi mình sĩ với tự hào lắm khi yêu ngay được em kiêu nhất xóm tôi cơ mà. Phóng đại danh tiếng cho có chuyện để nói thôi chứ cái danh kiêu kì tôi không dám nhận đâu^^. Mà nào đâu có kiêu mấy mình nhỉ tôi chiều với nịnh mình ngay từ đầu đấy thôi. Một đứa con gái nội tâm nhưng kém cỏi trong việc chia sẻ và bộc lộ cảm xúc như tôi bị mang tiếng kiêu mà chẳng có miếng gì cả tôi thấy cũng ấm ức lắm, thật là tôi cũng bình thường như bao đứa con gái khác thôi. Chỉ có điều người thân thiết sẽ hiểu cái cảnh con 1 nó cô đơn và tủi thân thế nào. Chuyện vui thì dễ cùng vui nhưng buồn thì khó để cùng nhau vô cùng.

Người lạ cũng mãi chỉ là người lạ…

Rồi mình xuất hiện trong cuộc đời tôi, một người lạ hoàn toàn, không hề biết nhau trước đây, không bạn bè quen biết, không mối quan hệ chung. Dù gì cũng phải cảm ơn cái chiều định mệnh ấy khi tôi con bé đi giầy tím vô duyên nhất quả đất cứ núp sau mình thản nhiên nói chuyện điện thoại để tránh ánh mắt của thầy. Sau mình không kể tôi còn chẳng nhớ đến chi tiết đấy đâu. Rồi từ chiều đấy mình cứ để ý con bé vô duyên đấy là tôi cho dù chẳng biết tí thông tin gì cho đến buổi cuối cùng đợt tập huấn mới dám nhờ vả mấy anh hay tán phét cùng tôi để xin số điện thoại.

Thế rồi tôi với mình nói chuyện, rồi gặp nhau ngoài đời người lạ mà nên bao tâm tư, bao suy nghĩ, bao nỗi niềm không nói được với ai tôi yên tâm bộc bạch hết với mình. Chuyện công việc, chuyện gia đình, cả chuyện tình cảm 6 năm đã qua của tôi tôi cũng nói hết với mình. Cứ như tất cả bao lâu nay dồn lại rồi tôi gặp được định mệnh cứ thế mà tuôn ra không phanh được. Là bạn, là chỗ dựa tinh thần cho nhau mình cũng chia sẻ với tôi nhiều điều trong đấy có cả quá khứ nổi loạn, tuổi thơ dữ dội của mình. Tôi nghe, hiểu và không để ý nhiều mà vô tâm không biết rằng đấy cũng chính là lí do mình mang ra để rời xa tôi.

Người lạ cũng mãi chỉ là người lạ…

23 năm không 1 mối tình chính thức, tôi cứ ở nhà rồi đi học, sau học đại học thì đi làm thêm đủ trò bạn khác giới cũng nhiều mà người có ý yêu đương cũng không phải không có. Nhưng trong đầu luôn nghĩ yêu đương làm gì đằng nào cũng phải về bên bố mẹ yêu vào khổ nhau. Hết quãng thời gian của tuổi trẻ ấy tôi không yêu ai chỉ quay quắt với cái tình cảm 6 năm nhưng chắc chắn không đến được với nhau đấy. Rồi tôi từ bỏ, tôi vui vẻ bên lũ bạn FA như tôi. Chẳng mảy may nghĩ ngợi, chẳng rung động nổi trước ai. Nhiều khi cứ trêu nhau là rủ nhau đi kiểm tra giới tính tập thể đấy mình. Rồi đứa đầu tiên thoát ra cái hội thần thánh đấy là tôi. Tôi vui vì ít ra còn có cảm giác thích, cảm giác muốn quan tâm, muốn chăm sóc thật sự cho ai đấy và người đấy là mình.

Nhưng chắc tôi sai rồi đúng không mình? Tôi càng quan tâm mình mình càng rời xa tôi. Chắc mình cũng mệt vì tôi suốt ngày luyên thuyên những chuyện bé bằng con muỗi với mình sếp sai vặt, sếp quát vài câu tôi bức xúc cũng kể lể, than vãn với mình. Chắc mình cũng chán vì một đứa ngu si trong chuyện tình cảm như tôi chẳng bao giờ nói năng được nổi một câu lãng mạn, chuyên gia ngủ quên khi đang nói chuyện nữa chứ. Chắc mình vẫn còn vấn vương mối tình mới chia tay khi vẫn còn yêu của mình. Nhiều cái chắc là quá vì tôi chẳng dám chắc chắn là vì sao.

Người lạ cũng mãi chỉ là người lạ…

Tôi chẳng biết làm gì được cho mình chỉ biết nhắc mình nóng bức, công việc vất vả xong thì tìm chỗ mát ngồi lúc đầu mình còn hùa theo tôi sau mình khó chịu vì tôi nhiều chuyện đúng không? Sao mình không nói với tôi.

Tôi không biết nói gì làm gì cho mình chỉ biết quan tâm mình theo cách mà tôi cho là dễ hiểu là mua cho mình cái bánh hay cốc nước, cân hoa quả treo ở xe cho mình có khi còn chẳng gặp được nhau vì mình bận việc công ty.

Thời gian bên nhau cũng không nhiều tôi nghỉ thì mình bận, tôi bận thì mình nghỉ. Tất cả sự quan tâm tôi chỉ biết hỏi han mình qua điện thoại là động viên mình đi chơi cùng anh em bạn bè cho đỡ buồn những ngày nghỉ. Không bao giờ tôi muốn nặng nhẹ với mình vì thương còn chưa hết tôi cấm đoán, trách móc mình làm gì.

Người lạ cũng mãi chỉ là người lạ…

Nhưng mình à tôi cũng là con gái mà, con gái đơn giản lắm chỉ cần tôi biết tôi còn có ý nghĩa với mình thì khó khăn mấy tôi cũng không buông tay. Vậy mà đêm ấy đi liên hoan với công ty về mình kết thúc mọi chuyện như vậy sao. Tất cả vẫn bình thường trước đó cơ mà. Rằng mình thấy không xứng đáng với tôi, thấy tôi đáng được yêu thương và hạnh phúc nhiều hơn. Rằng tôi tốt với mình quá mình xấu hổ với tôi. Nhưng mình ơi hạnh phúc của tôi là được bên người tôi yêu, là được quan tâm chăm sóc họ cơ mà. Cái tình yêu cao thượng gì đấy của mình tôi không cần. Thà rằng mình thẳng thắn mình hết yêu rồi, mình chán, mình mệt mỏi rồi tôi sẽ vẫn ra đi cơ mà, tôi cũng đủ bản lĩnh và cái tôi để tự tin bước đi thôi. Chứ nghe cái câu mình yêu tôi nhưng vì tôi nên dừng lại thôi tôi khó chịu khinh khủng.

Còn cái lí do quá khứ của mình sợ bố mẹ gia đình tôi khó khăn này nọ mình đừng mang ra đổ lỗi được không vì mình đã bao giờ cố gắng để mọi người hiểu dù tôi biết giờ mình khác nhiều rồi. Nhưng chàng trai ạ dù là lí do gì đi chăng nữa yêu thì giờ tôi vẫn còn yêu nhưng cần thì tôi không cần nữa rồi. Chia tay vì cái gì gì cao thượng của mình thì tôi không cần một thằng đàn ông hèn nhát. Còn hết yêu thì chia tay tôi chấp nhận mà. Vậy nên truy đến cùng lí do để làm gì. Yêu thì không cần lí do còn chia tay lí do bao nhiêu cho đủ.

Người lạ cũng mãi chỉ là người lạ…

Và rồi nỗi nhớ quay quắt này tôi sẽ lại vượt qua được thôi. Cảm ơn mình đã bên tôi những lúc tôi khó khăn nhất, lắng nghe tôi rất nhiều. Cảm ơn vì ít ra mình là cũng thuốc chữa được bệnh vô cảm cho tôi để tôi biết tôi vẫn thích, vẫn yêu nhiều như thế, biết hết lòng với một người. Và tôi tin rằng tôi sẽ gặp được người tôi hết lòng xứng đáng hơn mình.

Giờ tất cả số điện thoại, facebook, những thứ để tôi có thể kết nối với mình tôi xóa hết rồi, bao kỉ niệm tôi chỉ dám ghi nhớ vào một góc trái tim thôi, ta lại hoàn toàn chẳng có mối quan hệ chung nào nữa cả.

Người lạ mãi cũng chỉ là người lạ mà thôi!

>>> Hãy giúp blog phát triển hơn nữa bằng cách đọc các bài viết ngay bên dưới bài tâm sự này. Blog cảm ơn các bạn!

May 17, 2017

#2. Thực hành phân tích kỹ thuật Forex EURGBP 17/5/2017

Xin chào các anh chị và các bạn!

Trước khi đi vào seri thực hành phân tích kỹ thuật Forex mình xin được giới thiệu bản thân một chút nhé. Mình tên thật là Trần Quý, Quý biết và bắt đầu tìm hiểu về Forex từ tháng 1/2017 đánh tài khoản Real đến giờ là 3 tháng (có thể cho là rất ít kinh nghiệm 3 tháng). Mình chia sẻ thật là từ khi đánh Real đến giờ mình đã thua $400 (tương đương 9 triệu VND). Nghe hết hồn phải không các bạn, nhưng mình đam mê và vẫn tiếp tục học và tradding cho đến bây giờ.

Mình thực hiện Seri thực hành phân tích kỹ thuật này không ngoài mục đích gì khác là nắm lại những kiễn thức đã học, đã đọc, đã trải qua trong thời gian bắt đầu với Forex.

Sàn mình giao dịch là FXChoice. (Còn các Sàn ICMarket, HotForex cũng có tham gia nhưng giờ đã không còn tiền :) )

Lưu ý: Mình là người ít kinh nghiệm trong lĩnh vực mà yếu tố thua lỗ luôn tồn tại, các bài thực hành của mình chỉ mang tính chất tham khảo các anh chị và các bạn không nên sử dụng như là một tín hiệu mua bán. Cảm ơn

Chúng ta qua khung thời gian tháng để nhìn tổng quan thị trường cặp tiền EURGBP.
Nhìn trên khung thời gian MN(tháng) ta thấy được giá đã phá một trenline giảm ngắn hạn, và hình thành một trenline giảm mới (trenline tím), xu hướng dài hạn là tăng. Ta có hai giải pháp ở đây là giá chạm trenline giảm (tím) và có tín hiệu đảo chiều chúng ta SELL, và giá đi về trenline tăng dài hạn và có tín hiệu Buy chúng ta vào Buy.

Nhưng để vào lệnh cho hợp lý chúng ta cần phân tích thêm khung thời gian W1(tuần) để đánh các lệnh ngắn hạn lúc này.
Ở khung thời gian W1(tuần) giá đã thủng qua trenline tăng, hiện giá đã quay về test đường line hỗ trợ: giá 0.8634 và backtest lại trenline tăng đã phá. Khi giá vào vùng hỗ trợ thế này điều chúng ta cần đợi là dấu hiệu đảo chiều: Doji, Pinbar, SpinningTop là chúng ta vào lệnh Sell theo Tren giảm ngắn hạn.

Giờ chúng ta qua khung D1(ngày) để tìm điểm vào hợp lý.

Nhìn trên khung thời gian D1 giá lúc này đã đi vào điểm giao giữ trend giảm ngắn hạn và tren tăng dài hạn, nhưng lực lên của cây nến ngày đang khá mạnh lên tạm thời chúng ta đúng ngoài chờ tín hiệu đảo chiều tại vùng giá: 0.863 - 0.878

Như vậy là EG đã không đi đúng như dự định ban đầu như mình phân tích, EG đã tiếp tục tăng theo cây nến xác nhận tăng của khung tuần. Cặp EG này mình đã phải chốt lỗ 90 Pip. Mình sẽ tìm cơ hội vào tốt hơn trong lần sau. Quan trọng là tài khoản vẫn còn tiền để ta tiếp tục tradding.

Chúc các bạn tradding thành công! Hãy góp ý cho phân tích của Quý nhé.

May 15, 2017

#1. Thực hành phân tích kỹ thuật EURCAD 5/15/2017

Xin chào các anh chị và các bạn!

Trước khi đi vào seri thực hành phân tích kỹ thuật Forex mình xin được giới thiệu bản thân một chút nhé. Mình tên thật là Trần Quý, Quý biết và bắt đầu tìm hiểu về Forex từ tháng 1/2017 đánh tài khoản Real đến giờ là 3 tháng (có thể cho là có kinh nghiệm 3 tháng). Mình chia sẻ thật là từ khi đánh Real đến giờ mình đã thua $400 (tương đương 9 triệu VND). Nghe hết hồn phải không các bạn, nhưng mình đam mê và vẫn tiếp tục học và tradding cho đến bây giờ.

Mình thực hiện Seri thực hành phân tích kỹ thuật này không ngoài mục đích gì khác là nắm lại những kiễn thức đã học, đã đọc, đã trải qua trong thời gian bắt đầu với Forex.

Sàn mình giao dịch là FXChoice. (Còn các Sàn ICMarket, HotForex cũng có tham gia nhưng giờ đã không còn tiền :) )

Lưu ý: Mình là người ít kinh nghiệm trong lĩnh vực mà yếu tố thua lỗ luôn tồn tại, các bài thực hành của mình chỉ mang tính chất tham khảo các anh chị và các bạn không nên sử dụng như là một tín hiệu mua bán. Cảm ơn

Hôm nay 15/5/2017 mình sẽ phân tích cặp tiền EURCAD.

Đầu tiền chúng ta mở chart MN (khung thời gian tháng) để nhìn được toàn cảnh thị trường đang trong xu hướng nào.


Nhìn trên biểu đồ tháng các anh chị và các bạn có thể thấy cặp EURCAD đang trong xu hướng giảm. Trong một xu hướng giảm ta chỉ nên Bán(Sell) nếu có mua chỉ nên mua ngắn. Rất ít các trader sử dụng khung thời gian tháng để giao dịch mà chỉ dùng khung thời gian tháng để đưa ra các phân tích ra vào thị trường trên các khung thời gian nhỏ hơn như W1(Tuần) D1(Ngày).

Chúng ta đến với khung thời gian tuần.


Trên khung W1, chúng ta thấy giá đã backtest về điểm hỗ trợ 1.1526 đồng thời giá cũng chạm trenline giá giảm và xuất hiện một cây nến người treo cổ (mô hình nến trong sách Forex 100) khi xuất hiện cây nến này việc của chúng ta là đợi cây nến xác nhận giảm rồi tìm điểm vào thích hợp để bắt đầu vào thị trường (Lệnh Sell)

Qua khung thời gian D1(Ngày)


D1 ngay lúc này ta có thể vào một lệnh Sell tại giá 1.497 SL: 1.515 TP: 1.432 (hoặc bạn có thể chờ cây nến ngày hôm nay kết thúc để thấy được tín hiệu đảo chiều rõ hơn rồi vào lệnh). Khả năng hôm nay EURCAD sẽ kết thúc là một cây nến người treo cổ.

Và trên khung D1 thì nó cũng đã hoàn thành mô hình AB=CD, nhiều điều kiện ủng hộ cho quyết định bán của chúng ta.


Update 17/502017 Đúng như dự báo của mình ở cây nến ngày 15/5 là một cây nến người treo cổ nhưng cây xác nhận ngày 16/5 đã cho xác nhận Buy nên lệnh Sell đã Fail. Đóng lệnh và chờ cơ hội tốt hơn.

Nguyên nhân thất bại ở đây là khung tuần giá từ chỗi ở mức giá 1.482 (cây nến tuần là nến người treo cổ) và từ chối mức giá thấp nên thị trường tiếp tục tăng.

Kịch bản tiếp theo cho cặp này là đặt lệnh chờ ở 1.500 SL: 1.482 TP: 1.555. Để xem kịch bản lần này thị trường sẽ cho ta kết quả nào?

Chúc các bạn giao dịch thành công!

May 13, 2017

Truyện ngắn - Ngày hôm qua, chứa cả bầu trời

Ngày hôm qua, chứa cả bầu trời - Phạm Hân

Những ngày cuối năm, tôi hay đạp xe lượn quanh thành phố. Tất nhiên là một mình. Phần vì rảnh, phần là do thói quen còn xót lại thời phổ thông. Khi cảm thấy mệt, tôi sẽ dừng lại và ghé vào quán cà phê ven đường.
“Lâu quá không gặp, nhỉ?” Cô chủ quán cất giọng khi thấy vị khách quen.
“Dạ. Cho con một cacao nóng nghe cô.” Tôi đáp.
“Bữa nay đổi khẩu vị rồi hả?”
“Cũng phải đổi dần thôi cô ạ. Mãi một thứ cũng chán.”
Tôi nhờ cô mở giúp bài “Yesterday once more”. Đồ uống vừa đến, tôi cho hai bàn tay lên ly, xoay xoay cho ấm. Trời vẫn còn rét lắm. Trên phố, người người đưa nhau đi sắm tết. Khung cảnh có phần háo hức và phấn khởi. Tôi tặc lưỡi: “Năm nào chẳng vậy.” Quán hôm nay vắng khách, chỉ có tôi, một bàn bốn người phía đối diện và một bác đứng tuổi ngồi bên trong quán. Tôi khẽ ngân nga theo giai điệu quen thuộc của bài hát. Mảng ký ức của những ngày xưa cũ lại vọng về. Tôi nghe đâu đó bên tai là tiếng gọi của tuổi mười bảy. Ngồi tại nơi xưa cũ, gọi đồ uống mới, nhâm nhi lại quá khứ âu cũng là một thú vui của cuộc đời.

Ly cacao tan chảy trong miệng tôi, ngọt, nhưng mà đắng. Phía bàn bốn người đã đứng dậy ra về. Trời không còn sáng nữa. Những mảng mây mù đang thi nhau kéo tới. Ngày nào cũng vậy, nhưng ít khi mưa. Ngồi được một lúc, đến lượt bác đứng tuổi kia gọi chủ quán và tính tiền. Bây giờ thì chỉ còn mỗi mình tôi. Ly cacao đã nguội dần. Tôi nhìn ra đường, hình như có hai cô cậu học trò đang dắt bộ tìm chỗ vá xe. Chắc đã thấm mệt, cậu kia dừng xe, rẽ vào quán cà phê tôi đang ngồi.
“Xui nhỉ?” Cô bé lên tiếng. “Chắc phải tới ngã ba trước mặt thì mới có chỗ vá.”
“Thôi cứ từ từ. Dù sao cũng trễ rồi.”
“Vậy là mất tiêu buổi học…”
***
Nam với Vy là bạn từ thuở nhỏ, cùng tuổi, và học cùng lớp. Nếu không cùng lớp, thì một trong hai đứa cũng sẽ nằng nặc đòi ba mẹ chuyển cho cùng lớp. Cứ như vậy rồi thành thói quen, đi đâu cũng dính nhau như hình với bóng. Rồi yêu nhau. Mọi chuyện xảy ra rất đơn giản và tự nhiên. Tình yêu của Nam và Vy yên bình tựa như những ngày nắng nhẹ, gió trong lành và mát. Thỉnh thoảng có thể ngửi được mùi cỏ mới lẫn trong không khí. Và cả mùi kem ốc quế vị bạc hà mà hai đứa vẫn thường ăn. Tình yêu ấy, vốn dĩ là chưa từng xảy ra sóng gió. Có lẽ vì cả hai đã quá hiểu nhau. Trước khi là người yêu, cả hai đã và đang là những người bạn. Tật hay càm ràm, chỉn chu quá mức của Vy, Nam không lấy đó làm phiền. Đương nhiên, Vy cũng bỏ qua cả cái tính vô tư vô lo của Nam. Ngoài những điểm đó, cả hai điều tìm thấy ở nhau những thứ khác vô cùng tuyệt vời. Chẳng hạn Nam là một cậu bạn thông minh, hài hước, thích thể thao và biết cách cư xử. Vy lại là cô gái hòa đồng, đáng yêu, cẩn thận. Nói vậy thôi chứ đôi lúc Vy cũng phát bực với cái tính trẻ con của Nam.
“Có chuyện gì vậy? Sao hỏi mà không trả lời?”
“Nam làm gì với Chi ở trường vậy?”
“Vy theo dõi Nam à?” Nam hơi ngạc nhiên.
“Tại có người cứ đưa người ta về nhà xong là lại quay ngược tới trường. Người ta tò mò nên đi theo thôi.”
“Vậy sao không theo vào xem thử người ta làm gì?”
“Chẳng thèm.”
“Chắc không?” Nam cúi sát vào mặt Vy, dò hỏi.
“…” Vy đưa tay đẩy Nam ra, miệng không quên làu bàu câu gì đó.
“Chi nhờ Nam tập bóng dùm vài hôm thôi. Không có gì khác đâu.”
“Nam nghĩ vậy, chứ người khác không nghĩ vậy…” Vy hờn dỗi.
“Vy nói gì vậy?” Nam quay lại nhìn Vy khi đang dắt xe ra khỏi cổng.
“Không có gì. Thôi về nhanh đi!”
***
Năm cuối cấp, thời gian hẹn hò ít hơn. Vì cả hai đều phải tập trung tối đa cho hai kỳ thi quan trọng trước mắt. Chủ nhật, hai đứa sẽ cùng nhau dạo quanh thành phố, cùng nhau dừng lại trên ngọn đồi bên kia thành phố ngắm nhìn hoàng hôn và ăn kem ốc quế vị bạc hà. Hoặc nếu có bộ phim nào hấp dẫn, cả hai sẽ cùng nhau đi xem. Trong bóng tối mập mờ của rạp chiếu phim, Nam sẽ nhẹ nhàng nắm lấy tay Vy. Những lúc như vậy, Vy có thói quen tựa đầu lên vai Nam, mỉm cười. Tình yêu của hai đứa là vậy. Cả Nam, cả Vy đều biết cách để dừng lại như thế nào là đúng nhất.
Rồi cả quán cà phê hôm xe xịt lốp, chiều thứ năm tuần nào Vy và Nam cũng đều ghé đến. Đồ uống ngon, không gian đẹp, không quá ồn ào. Thêm cô chủ quán rất vui tính nữa. Vy nói thay vì ở lại thư viện trường để học thì mình ghé đây ngồi có vẻ cũng khá ổn. Tất nhiên là Nam đồng ý. Hai đứa trở thành khách quen của cô chủ quán đã hơn hai tháng nay rồi.
“Cái câu tích phân này giải sao đây?”
“Câu đó dễ mà. Người ta hướng dẫn một lần thôi nhé.”
“Ờ…cũng không khó nhỉ. Vậy mà nghĩ mãi không ra!”
“Ngốc!”
“Cái…” Vy chưa kịp nói hết câu thì cô chủ quán đã mang đồ uống tới.
“Học hành thế nào rồi?”
“Dạ vẫn bình thường cô ơi.” Vy đáp, giọng ỉu xìu.
“Ừ! Thôi cô vào trong, hai đứa học tiếp đi!”
***
Không khí mùa hè đã đến rất gần. Đột nhiên, Nam chuyển nhà. Từ nhà Vy đến nhà Nam bây giờ khoảng cách đã là năm cây số, chứ chẳng phải là một con hẻm như lúc trước nữa. Nhưng hai đứa vẫn đi học chung. Vẫn hẹn hò, vẫn yêu nhau như trước. Dường như sẽ chẳng có gì có thể làm ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của hai đứa. Nhưng không. Người ta nói, thứ gì mình có được một cách dễ dàng quá thì sẽ mất đi một cách không lường trước được. Thật là vậy. Sau ngày thi cuối cùng của kỳ thi đại học, Nam hẹn Vy đến quán cà phê quen thuộc ven đường. Trong đôi mắt Nam hiện lên nét lạnh lùng khó tả. Cái cách Nam nhìn Vy đã không còn như lúc trước…
“Mình chia tay đi!”
“Tại sao?” Cố giữ bình tĩnh, Vy nhíu mày, đặt ly nước xuống bàn.
“…” Nam im lặng, cúi mặt và né tránh ánh mắt của Vy. Dường như có điều gì đó đang vụn vỡ.
***
Gió mát quá. Nó làm dịu đi phần nào cái nắng cái nóng của mùa hè trên suốt quãng đường từ quán cà phê về nhà Vy. Gió còn giúp hong khô những giọt nước mắt trên mặt Vy nữa. Vy khóc, rất nhiều. Mùa hè năm ấy, Vy vừa tạm biệt tuổi mười bảy của mình, và cũng tạm biệt luôn cả mối tình đầu dang dở. Thời gian qua đi, vết thương có thể lành, nhưng nỗi ám ảnh thì chưa bao giờ ngưng. Dù muốn dù không, thi thoảng nó lại tìm về và hành hạ trái tim tội nghiệp.
“Nghĩ cái gì mà đăm chiêu vậy hả Vy? Cô gọi nãy giờ mà không nghe hả?”
“Dạ?”
“Trời ạ! Con làm đổ cacao lên áo rồi kìa!”
“Thôi chết!”
“Khăn này! Lau tạm đi rồi về nhà mà giặt!”
“Dạ…” Tôi cầm lấy cái khăn, lau vội vết đen vừa vương trên áo.
“Lớn rồi mà cái tính vẫn không đổi.”
“Thôi cô tính tiền cho con với! Năm mới vui vẻ nghe cô!”
Tôi xoay người nhìn khắp quán, ngoài tôi ra, quán không còn một người khách nào cả. Vậy mà, tôi lại nhìn thấy mình, nhìn thấy Nam, nhìn thấy lại cả tuổi trẻ của tôi nữa. Ký ức cứ như mới ngày hôm qua. Chốc chốc nó lại mời gọi tôi trở về với quá khứ. Về với mối tình đầu tươi đẹp và trong sáng, nơi có Nam, có bầu trời của tôi… Nhưng không, Nam của tuổi mười bảy đã đi xa rồi. Còn tôi hôm nay, đã sẵn sàng để buông bỏ mọi chuyện, buông bỏ khoảng trời vụn vỡ của năm nào.

>> Hãy ủng hộ blog ngày càng phát triển hơn nữa bằng cách đọc những bài viết bên dưới truyện ngắn này hoặc ủng hộ bằng thẻ cào điện thoại khi truy cập vào trang: http://vrdonate.vn/langtufx. Dù chỉ là những ủng hộ rất nhỏ nhưng cũng sẽ giúp blog có kinh phí để tiếp tục hoạt động và chi trả cho những đóng góp của cộng tác viên trong thời gian tới. Blog cảm ơn các bạn.

May 2, 2017

Top 4 cung hoàng đạo sẽ phát tài nhất vào cuối năm 2016

TOP 4 CUNG HOÀNG ĐẠO SẼ PHÁT TÀI VÀO CUỐI NĂM 2016


4 cung hoàng đạo nào sẽ may mắn phát tài vào dịp cuối năm? Hãy đón xem bạn có may mắn có trong trong danh sách đó không nhé!

Cung Cự Giải

Đứng đầu danh sách chòm sao có vận số tốt nhất cuối năm 2016 phải nhắc đến Cự Giải. Đây là thời điểm họ được chuyển mình, danh vọng càng thêm hiển hách. Công việc gặp nhiều thuận lợi, không phải nhảy việc, nhưng đặc biệt hơn cả là cơ hội thăng chức của Cự Giải khá cao. Điều Cự Giải cần làm bây giờ là vạch ra cho mình những kế hoạch rõ ràng, để khi cơ hội đến sẽ không bị luống cuống, nhờ đó họ kiếm được rất nhiều tiền, thậm chí còn có dư để gửi tiết kiệm ngân hàng.

Cung Xử Nữ

Xử Nữ là một trong những chòm sao phát tài trong nửa cuối năm nay. Nhờ sự trợ giúp của Mộc tinh mà làm ăn tấn tới, phương diện kiếm tiền đặc biệt hanh thông. Dù sau tháng 5 thì sao Mộc sẽ tiến tới chòm Thiên Bình nên vận tài lộc có giảm bớt, nhưng không đến nỗi khánh kiệt.

Chòm sao Xử Nữ kiếm được tiền nhưng cần phải biết tiêu tiền và quản lý tài sản một cách hợp lý. Bạn nên quyết định sẵn từng khoản chi dùng và khoản tiết kiệm ngay từ đầu, đừng để tới lúc tiêu xong hết, còn lại bao nhiêu mới để dành.

Cung Bạch Dương

Năm 2016 có nói là một năm để Bạch Dương chứng tỏ bản thân, làm việc rất khiêm tốn nhưng bất cứ lúc nào thích hợp đều có thể cho mọi người thấy được những ưu thế của mình. Những vất vả trong công việc trước đó của cung hoàng đạo này đang dần nhận được hồi báo xứng đáng. Họ nhận được sự tin tưởng và khen ngợi của lãnh đạo, tiền thưởng cuối năm cứ thế tăng lên gấp bội.

Cung Sư Tử

Chòm sao phát đạt nhất trong nửa năm tới chính là Sư Tử. Vào tháng 5 khi sao Thủy đi ngược chiều và tháng 10 khi sao Mộc tới cung tiền tài thì Sư Tử sẽ có những cơ hội kiếm tiền có một không hai. Khả năng của chòm sao này nằm ở chính bản thân nên ngoài sự trợ lực từ bên ngoài, họ cũng gây dựng được cơ ngơi từ sự nhanh nhạy và tính toán hợp lý của mình.

Thành công của Sư Tử thường phải trả giá, rủi ro càng cao thì lợi nhuận càng nhiều, vì thế bạn hãy cân nhắc thật kĩ trước mọi quyết định. Có nhiều thứ không thể đánh đổi và cũng không thể thu hồi lại được, sau này có hối hận cũng không kịp.

* Từ khóa tìm kiếm bài viết trên Google
- cung hoàng đạo phát tài nhất trong 12 cung hoàng đạo năm 2016.

Apr 23, 2017

Truyện ngắn - Anh không phải giấc mơ

Truyện ngắn - Anh không phải giấc mơ
Tác giả: Gấu Huyền
Newfeed chẳng hiển thị về cậu ấy, tôi search Di An, và trang bạn tìm kiếm không khả dụng. Cậu ấy hoàn toàn biến mất như thế và tôi cứ lặp đi lặp lại từ khóa ấy.
Mùa thu đã lắt lẻo bên hông cửa sổ với giàn ti gôn rũ xuống những trái tim hồng đào trong trẻo, tôi vịn tay vào cửa sổ, ngửa mũi hít hà hít hà không khí sáng sớm. Có chút thanh thản trộn với trống trải vừa len qua đây.
“ - Nếu một ngày bỗng dưng tớ biến mất, liệu cậu có tìm tớ không?
- Không, dĩ nhiên là không!”
Thế mà An biến mất vào mùa thu thật, chẳng biểu hiện gì, chẳng báo trước, tối hôm trước còn nhắn tin, sáng hôm sau tỉnh dậy cậu ấy đã rời khỏi từ khi nào: điện thoại không liên lạc được, và facebook cũng không tồn tại. Những ngày lòng tôi xé nhỏ nỗi mong chờ, cồn cào đợi một hồi âm. Nhưng tôi biết tôi không tìm cậu ấy, bởi vì, thật ra chúng tôi chỉ là cái gì đó rất “ảo” với nhau.
Tôi qen Di trên một page của những người mê sách. Tôi nhớ đó là một chiều chủ nhật có mưa, tệ thật, mỗi chiều chủ nhật mà lại có mưa là tôi chỉ núp mình trong phòng hưởng thụ cuộc sống một cách ích kỉ. Tôi không làm gì ngoài việc nằm trên giường đọc sách, hoặc là lang thang trên facebook ghé chỗ này chỗ kia. Diễn đàn xôn xao lên bởi những bài đăng của thành viên. Tôi cũng xen chân vào đăng:
“Nếu ta tìm một thứ ở chỗ này, nhưng ta biết nó không ở chỗ này mà nó ở chỗ khác, nhưng ta nhất định tìm nó ở chỗ này, liệu có tìm được không?”
Các bình luận viên nhảy vào rào rào, hẳn là chiều chủ nhật mưa nên có nhiều kẻ lười biếng như tôi vậy, diễn đàn rôm rả.
- Kẹo (nick facebook của tôi) cậu bị ấm đầu không?
- Tất nhiên không tìm được rồi.
Thậm chí có cả những câu trả lời rất tâm trạng
- Biết nó không ở đó còn cố chấp làm gì? Nhịn nhường chút không tốt sao?
Tôi đoán nhân vật bình luận này đang có vấn đề về chuyện tình cảm…Còn rất nhiều nữa, nhưng chủ yếu là xôm tụ chém gió với nhau.
Bỗng nhiên hộp inbox có một tin nhắn gửi đến từ một cái tên xa lạ: Di An.
“Có! Nếu nó có chân!”
Tôi sững người!
-“Nếu ta tìm một thứ ở chỗ này, nhưng ta biết nó không ở chỗ này mà nó ở chỗ khác, nhưng ta nhất định tìm nó ở chỗ này, liệu có tìm được không?”
-“Có! Nếu nó có chân!”
Và thế là chúng tôi quen nhau.
An sống ở cách xa nơi tôi ở, Sài Gòn náo nhiệt tôi chưa từng đặt chân đến. Cậu bảo, Kẹo sẽ thích thành phố này và những con người ở đây. Chúng tôi nói chuyện mỗi ngày, những câu chuyện dài không bao giờ dứt, gần như chỉ cần có khoảng thời gian trống là sẽ nghĩ tới nhau. An chụp cho tôi xem văn phòng làm việc, kể cho tôi những công việc quan trọng cậu ấy phải làm, chụp cho tôi từng món cậu ăn, khi cậu đi dạo bên sông Sài Gòn và nhiều nhiều nữa.
Sài Gòn mùa này đổ mưa bất chợt, An gọi lúc mắc kẹt lại quán café sau khi gặp đối tác.
-Kẹo không thể biết được thời tiết ở đây đỏng đảnh đến thế nào đâu.
-Thì cũng đến như Kẹo là cùng chứ gì?
An cười trầm ấm.
- Mà An này, facebook Kẹo cả trăm tấm hình, sao An không có cái hình nào cả vậy, quen nhau cũng lâu mình chưa từng biết mặt An.

Tôi ngồi trong phòng làm việc cuối chiều, di di con chuột vào trang cá nhân của cậu. Cover là bầu trời chiều đang vây phủ bởi màu vàng tối với những mảng ánh sáng rớt lại của ngày tàn, hình đại diện cùng tone, với bóng một người đàn ông cô đơn kì lạ!
- Vì Kẹo chẳng bao giờ tìm mình, nên nếu mình biến mất sẽ bớt đi một hồi ức chứ sao!
Tôi chợt giật mình, có nỗi sợ nào đó mơ hồ len qua.
Dạo gần đây công ty An bận, thời gian dành cho tôi không còn nhiều, có những hôm đi cùng khách hàng đến tận khuya. Nhiều hôm giật mình thức giấc thấy mình đã ngủ quên trên gối tựa, tôi chợt nhận ra, tôi đang chờ cậu ấy!
-Cậu ngủ chưa?
-Mình chưa.
-Thức khuya như vậy rất hư đấy.
-Mình có chút công việc chưa làm xong.
Thật ra tôi chẳng có việc gì, cả tối cậu không nhắn tin tôi chỉ biết nằm bẹp một góc và chờ đợi. Tôi không gọi, không dám gọi, mà kì thực tôi chưa từng gọi trước cho con trai bao giờ.
-Ngủ đi, mai làm tiếp.
Trong lòng tôi hờn giận, cậu đã đi đâu suốt tối, giờ về cũng chẳng giải thích một lời cứ như không có gì xảy ra. Nhưng ngoài mặt tôi cũng chẳng tỏ thái độ gì cả.
-Ừ, cậu ngủ trước đi.
-Hôm nay tổng công ty mình liên hoan, điện thoại hết pin không gọi cho cậu được. Đừng làm nữa, mình hát ru cậu nhé!
Trái tim như có nắng sưởi ấm, nỗi ngọt ngào bình yên, mọi sự khó chịu suốt tối tựa như là sương khói đã tan đi từ bao giờ…Tôi tắt điện rúc vào trong ổ nhỏ, và cậu ấy hát:
“…Em là mùa thu cho anh mơ màng, anh là lời ru quấn quýt bên nàng, em đi tiếc gì thu vàng tiếc gì xuân sang. Còn thương nhớ nhau về thắp sao trời, còn thương  nhớ nhau từng đêm bão tố, tóc ướt trăng thề lời yêu chưa nói trên môi vụng về…”. Giấc ngủ kéo đến rất nhanh…Trong giấc mơ tôi thấy cậu ấy nắm tay mình!

Ngày tháng cứ trôi qua chẳng đo đếm từ khi cậu ấy xuất hiện, chúng tôi cũng chưa từng thiếu nhau lấy một ngày. Đến lượt tôi quay mòng mòng trong mớ dự án ở công ty nhiều lúc muốn rối tinh lên. Qua mạng An hỗ trợ tôi rất nhiều vì cậu ấy là chuyên viên bảo mật. Nói chung, cậu ấy giỏi hơn những gì tôi có thể hình dung, có cậu ấy rồi tôi đột nhiên trở nên xuất sắc. Có lúc tôi chột dạ, liệu đây là mối quan hệ gì, ừ thì cũng khó mà định nghĩa được. Tôi cũng không muốn định nghĩa nữa, nhưng tôi cũng không thể phủ nhận được thứ tình cảm lớn dần lên trong tim mình. Mà thật khó tin nhỉ, tôi cũng chưa từng yêu cầu thêm lần nào biết mặt cậu ấy. Mọi thứ quá mơ hồ.

Cậu có từng nghĩ đến việc chúng ta sẽ gặp nhau ở bên ngoài không? An hỏi.
Từng chứ, nhưng mà mình chưa bao giờ đẩy ý nghĩ đó đi xa.
Tại sao lại không?
Mình không biết nữa, có lẽ mình sợ điều gì đó! Tôi ngập ngừng gõ từng phím.
Cậu còn tò mò về mình không?
Còn chứ, rất nhiều là khác.
Vậy sao chưa từng hỏi lại?
Nếu cậu muốn biết cậu đã chủ động cho mình biết, mà…thực ra bọn mình cũng chỉ là bạn ảo thôi.
Ảo ư?
Phải rồi, ảo lắm, nên biết mặt cậu cũng chả để làm gì, rồi một ngày chúng ta cũng sẽ ngừng nói chuyện thôi, khi chúng ta có đối tượng thật sự để quan tâm. An cũng biết là mỗi người xuất hiện trong cuộc đời chỉ có giai đoạn nhất định thôi mà.
Tự nhiên tôi nói nhiều quá và nói rất lung tung nữa, phía màn hình máy tính bên kia An lặng im rất lâu, tôi cũng ngừng nói và cả hai theo đuổi ý nghĩ của riêng mình.
Thấm thoắt cũng sang tháng thứ tư quen nhau, mùa thu cũng đã trở về, những cơn nắng của hè đã bị đánh bật khỏi không gian xứ Bắc. Thu Hà Nội đẹp nao lòng. Mỗi sáng mở cửa sổ tôi đều không cầm lòng được mà thốt lên: “Trời đẹp quá!”. Ai đã từng đi qua thu Hà Nội sẽ luôn mang trong mình một nỗi cảm chẳng thể gọi thành tên. Tôi thầm nhớ nhung một người xa lạ, thật kì lạ, nếu cậu ấy ở đây bây giờ lẽ nào tôi sẽ bỏ hết sĩ diện mà rúc vào lòng cậu ấy. Nghĩ đến vậy rồi bật cười, chỉ tại mùa thu khiến người ta thấy thiếu vắng nên mới tưởng tượng lung tung như vậy. Mở máy gọi An, đây là lần đầu tiên tôi chủ động gọi cho cậu ấy, lẽ dĩ nhiên cũng là do mùa thu đưa đẩy:
“Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau!”
Tôi nhíu mày, không lẽ là nhầm số chứ, mở hộp danh bạ quay lại số lần nữa:
“Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau!”
Có lẽ tối qua hai đứa nhắn tin muộn quá nên điện thoại An hết pin rồi, tôi khẽ thở dài tiếc nuối, thế là cậu còn lâu mới có may mắn được mình gọi hôm nay nhé! Nghĩ vậy, tôi tô chút son môi, khoác ngoài áo cardigan mỏng và đi làm. Sáng thứ hai, tinh thần thật phấn chấn, tôi check mail nhưng chưa có thư nào quan trọng. Mở facebook, lạ quá chẳng thấy newfeed báo gì mới về An, vì cậu ấy là người duy nhất tôi để ở chế độ theo dõi xem trước. Tôi search “Di An”, trang bạn tìm kiếm không khả dụng. Tôi không hiểu điều gì đang diễn ra lúc ấy nữa.
Nhưng ngày hôm sau, hôm sau rồi hôm sau nữa cũng vậy, tôi không tài nào liên lạc được với cậu ấy. Sự biến mất đột ngột không báo trước, không cho tôi chuẩn bị, không gì cả…Tôi phải cảm thấy thế nào mới đúng? Tôi không biết, tôi có thể hốt hoảng, có thể sợ hãi, có thể thất vọng, tức giận, hay…phải làm gì bây giờ? Tôi không biết. Chỉ thấy mình hẫng cái, rồi rơi, rơi vào một khoảng trống vắng không lời, đêm giật mình, tay vẫn cầm điện thoại, nước mắt nhoẹt nhòe ướt gối. Giấc mơ cậu ấy đến, bóng người đàn ông cô đơn trong chiều nhuốm vàng, tôi chạy với theo cái bóng cứ xa dần, tan dần, tan vào mênh mông hư ảo. Tôi khóc!
Liệu có chuyện gì xảy ra với cậu ấy không?
Tôi có làm gì sai không?
Hay đây chỉ là một trò chơi cậu ấy đã chán? Hay ???
Bao nhiêu câu hỏi dồn dập đến trong trí não tôi, chợt nhớ lại câu hỏi của cậu ấy:
“- Nếu một ngày bỗng dưng tớ biến mất, liệu cậu có tìm tớ không?
- Không, dĩ nhiên là không!”
Vậy là cậu ấy đã có dự định biến mất từ trước??? Và…tôi…tôi sẽ không đi tìm…mà biết tìm đâu?
Chỉ một tuần nhìn tôi bơ phờ đến mức đồng nghiệp phải thốt lên “Có phải em bị thất tình không?”.
Thất tình? Cái cụm từ gì nghe lạ vậy? Tôi đã có người yêu để thất tình à? Yêu? Yêu ai được nhỉ? Tôi chợt cười, lẽ nào đó là tình yêu?
Thứ bảy và tôi – một cô gái thất tình – với mối tình chưa từng biết mặt!
Stt: Mình đi tìm một cuốn sách ở nhà sách X, mình biết ở đó vốn không có cuốn ấy, nhưng mình vẫn nhất định tìm, dù…cuốn sách ấy không có chân.”

Tôi bật cười với dòng trạng thái của mình, thì ra hình ảnh cậu ấy cứ như dây leo bám vào trí não tôi, để bất kì chuyện gì cũng có thể thấy liên quan được. Thật sự tôi không cho phép mình héo úa đi như thế, dù chuyện vừa qua là mơ hay thật, dù tình cảm là thật hay ảo giác, dù Di An là một con người thật sự hay chỉ là một account facebook, thì tôi cũng chẳng thể ở đây và buồn mãi được. Là vậy, khi bạn đã ở tuổi 25, bạn sẽ có cách không để mình ngủ quên trong nỗi đau. Trưởng thành là quá trình đạp lên phiền muộn mà sống. Trang điểm một chút cho đỡ nhạt nhẽo, tôi đến nhà sách gần nhà. Mùa thu trên phố, lá bay nghiêng nghiêng…Hiệu sách sáng sớm thật sự rất yên tĩnh, rất là thích! Đi từ quầy này sang quầy khác, từ kệ sách nọ đến kệ sách kia, thật là muốn ôm hết về nhà. Nhưng cuốn sách tôi muốn thì vẫn không thể tìm thấy, vì rõ ràng tôi biết là nó không ở đây!
Chợt, một hơi thở khẽ sau gáy, hơi nhột tôi quay người lại, cơ thể sát sạt chàng trai trước mặt, tôi chưa kịp định thần, tim đập loạn, bước lui lại sát kệ sách.
-Đây mới là cuốn cậu cần!
Giọng nói trầm nghe quen thuộc quá, nhưng tôi dường như chưa thể hiểu điều gì. Người con trai trước mặt cười thật ấm áp:
-Sách không có chân nhưng người mang sách thì có chân!
-Di…Di…An…là..là..là cậu..?
Tôi như con mèo nhỏ hoảng loạn.
-Ừ, là mình đây.
Khi tôi vẫn đứng như pho tượng, thì An dịu dàng:
Mình đi uống chút gì nhé!
Dưới tầng một hiệu sách là một quán café nhỏ, chúng tôi chọn dãy bàn trong cùng. Tôi còn chưa hết sốc, mắt cứ nhìn xuống tay, tay đan vào nhau dưới gầm bàn. An khẽ hỏi:
Kẹo uống gì? Sinh tố dâu nhé, món Kẹo thích nhất mà.
À phải, hắn định làm gì đây, mình đã từng nói cả đồ uống mình thích à? Cả cuốn sách mình thích nữa sao? Tự nhiên chẳng biết tôi rối thế nào mà đầu óc cứ suy nghĩ ra cả tỉ thứ hết sức khó hiểu. (Ví như, hình như trong các truyện ngôn tình, nam chính cũng gặp nữ chính kiểu vậy rồi họ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên. Mà khoan, trong truyện ngược thì sau đó thì nữ chính bị bán sang Trung Quốc. Mấy chuyện này cũng không biết sao tôi nghĩ ra nổi nữa, chỉ là biết trong bụng vậy thôi).
Cậu đang nghĩ cái gì vậy?
Tôi giật mình ấp a ấp úng. Kì lạ thật, sao tự nhiên tôi bị như vậy chứ, tôi là người nổi tiếng tự tin mà. Lấy dũng khí ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt người đối diện!
Này cậu gì, cậu không nhận nhầm người chứ?
Chàng trai cười còn ấm hơn cả nắng làm tôi run run.
Nhầm chứ, trong ảnh cậu xinh lắm chứ không xấu thế này.
Sao cậu lại biết mình ở đây?
Chẳng phải cậu đã đăng status sáng nay à? Cũng may khu này chỉ có một nhà sách tên như vậy nên mình đỡ khổ.
Sao biết khu này?
Cậu có thể hạn chế thông tin trên mạng thì mình sẽ không phát hiện ra đâu, quên là mình làm bên lĩnh vực nào à?
Tự nhiên tôi cảm thấy mình gặp nguy hiểm quá!
Mà hình như có cái gì đó sai sai, hình như tôi đang thất tình và ai đó đã biến mất không giấu vết cả tuần lễ. Cuộc gặp bất ngờ này làm tôi hồ đồ quên mất hết mọi thứ. Mặt tôi trở nên đăm chiêu. Người đối diện chắc thấy nét mặt đó nên không cười nữa.
Mình bay ra đây vào đêm qua, thật may vì có thể tìm được cậu mà không cần báo trước như vậy. Đợi cậu ở nhà sách từ sớm, khi cậu bước vào mình đã nhận ra ngay rồi.
Tại sao lại biến mất rồi lại xuất hiện đột ngột như vậy?
Mình xin lỗi!
Tôi nhấp ngụm dâu, nhìn cốc café của An đang lóc tóc nhỏ giọt, chưa đủ can đảm nhìn mắt cậu thêm lần nữa:
Khi Kẹo nói mọi chuyện là ảo, An đã suy nghĩ rất nhiều, những cảm giác của Kẹo mình đều hiểu. Những ngày qua không hề dễ dàng đối với mình, nhưng mình quyết định im lặng để biết bản thân thật sự cần gì, sau cùng cũng có câu trả lời rồi: thời gian vừa qua của chúng ta là có thật!

Trước tiên, mình làm bạn được không?
Chúng tôi uống, và mua thêm vài cuốn sách rồi ra phố
Cậu làm bạn mình nhé? Ban nãy cậu chưa trả lời.
Tôi gật đầu híp mắt, bỗng nhiên, An đan bàn tay vào tay tôi:
Vậy là mình có bạn gái rồi!
Tôi ngơ ngác không nói nên lời, mùa thu ôm lấy chúng tôi, có tình yêu thương đang hé nở.

Apr 8, 2017

Truyện ngắn - Tìm cuộc sống mới

Truyện ngắn - Tìm cuộc sống mới [Tác giả: Phương Phương]
Lan đi giữa sân trường nghe bao tiếng xì xào chỉ trỏ của bọn con trai. Không cần nghĩ ngợi gì nhiều nhỏ cũng biết chúng nó nói điều gì. Chúng nó đang nói về nhỏ. Cái trường này lạ lắm,con trai mà lắm chuyện,xoi mói con gái như con gái ấy. Chúng nó lấy hết phần của con gái rồi,con gái trong cái trường này cũng không như chúng nó. Lớp Lan cũng không ngoại trừ,lũ con trai là một lũ háo sắc,biến thái,thích xoi mói con gái các kiểu.
Nói ra thì Lan là một cô gái cũng bình thường,vòng một hơi khiêm tốn nên thường xuyên là đối tượng của lũ con trai đưa ra làm trò cười bêu xấu,chọc ghẹo. Nhưng bù lại nhỏ lại được cái văn hay chữ tốt,nước da trắng như trứng gà bóc,dáng người chuẩn người mẫu,tính tình hiền lành,dễ bị bắt nạt.....
Hôm nay có tiết thể,do trời mưa nên thầy giáo cho cả lớp Lan vào nhà trú mưa chơi hết tiết. Lan đang ngồi một góc thì thằng Linh,cái thằng to béo,biến thái nhất lớp dẫn theo cả một lũ con trai lắm chuyện vây xung quanh nhỏ cười sặc sụa
Nhỏ lép ngồi đây làm gì thế?
Lan không màng để ý cũng chẳng thèm trả lời. Thằng Hòa,một đứa siêu bựa siêu lắm chuyện bước lên ngồi cạnh Lan vỗ vai nhỏ
Sao mày dạo này có vẻ béo lên trông thấy Lan lép nhờ?
Nghe thằng Hòa nói xong cả hết nháo nhào lên
ừ đúng rồi,nhỏ lép béo lên tí rồi
có béo chắc “hàng” cũng béo theo chứ nhỉ?
Vô vàn lời nói biến thái theo léo nhéo bên tai Lan nhưng nhỏ quyết không để ý,quay qua chỗ khác. Lũ con gái lớp Lan cũng khác người lắm,thấy bạn cùng giới bị trêu ghẹo cũng không màng để ý,cứ vô tư hồn nhiên cười nói chuyện với nhau,chẳng trách Lan luôn cô độc trong cái lớp này,Lan cũng có một người bạn rất thân,đó là nhỏ Na,cô bạn này được mấy đứa trong lớp thích chơi,nói chuyện lắm vì nó đẹp,học giỏi anh văn,cái môn trong lớp ai cũng dốt. Na cũng gét cái lớp này lắm chỉ chơi mỗi với Lan. Lan và Na hai đứa có nhiều cái chung sở thích nên dễ chơi với nhau lắm,nhất là những thứ về hàn quốc,ngồi với nhau thì y như rằng hai đứa nói bất chấp không để ý tới ai. ấy vậy mà giờ Na chuyển lớp rồi,hai đứa chỉ được nói chuyện với nhau ít ỏi những phút ra chơi,những tin nhắn zalo vẻn vẹn không kể được hết chuyện....
Đang mải suy nghĩ thì cái thu lớp phó học tập cứ phải nói là con gái nhưng biến thái hết mức từ đâu chạy lại đám con con đang vây quanh Lan
có gì hot thế?
Thằng Linh đứng ra trả lời
chả là lũ này đang thắc mắc sao nhỏ lép dạo này béo lên ấy mà
Nghe xong Thu cười sặc sụa
tưởng gì chứ cái đấy tụi mày còn phải hỏi sao,ngồi cạnh thằng Sơn ấy ấy
Cả đám suy nghĩ bậy bạ,quay qua thằng Sơn đang tranh thủ đọc sách. Thằng Sơn vốn là đứa trầm tính,chẳng bao giờ trêu ghẹo ai cả,học rất giỏi,cũng không đẹp trai,ngồi cùng bàn với nhỏ Lan nhưng Sơn chưa từng chọc Lan,Sơn giúp Lan học rất nhiều. Nói chung thì Sơn là người tốt,không như những con người trong cái lớp quái quỷ này.
Ê Sơn,mày làm gì mà con Lan lép dạo này béo thế?
Sơn gấp cuốn sách mình đang đọc lại nhìn cả lũ con trai cùng Thu cười trừ
Tao nghĩ chúng mày cần phải xem lại những hành động của chúng mày
Nói xong Sơn bỏ đi chỗ khác đọc sách để lại cả đám đang hết sức tức giận. Cái thu mặt tối sầm
Làm như mình cao cả lắm,đồ mọt sách
Cả hết lại quay qua chọc cái Lan. Thằng Linh đứng ra nói to
Để tao kể cho nghe nhé,chiều hôm qua ấy,con lép nó mua “áo mới” nhưng hình như bị rộng,bị tuột dây mãi ấy.vai thì cứ nhếch nhếch nhếch lên để kéo cái dây ấy. Tao thấy nhưng tao khều nó giả hỏi nó chuyện gì thế. Buồn cười lắm chúng mày ạ.
Nghe xong cả đám cười sặc sụa ha hả cả lên. Còn Lan thì đỏ mặt muốn khóc. Nhỏ chán gét cái lớp này lăm. Chằng là hôm qua do dây áo trong của cô bị lỏng quên nới vào thôi mà. Tại sao chúng nó lại đưa ra làm trò cười cơ chứ. Không ngừng ở đó thằng Linh còn nhìn thẳng vào nó và nói
Đã lép thì đừng ham hố mua đồ bự,chẳng hợp với mày đâu,lần sau mua loại của cấp 2 hợp với mày hơn đấy
Nói rồi cả hết cười sặc sụa chế giễu Lan. Thu cũng không quên chêm vào
Lời khuyên của con trai lớp mình đấy,tiếp thu nhé
Lan giờ đây như không kìm nén được cảm xúc,quay qua chỗ khác nước mắt lưng tròng. Đột nhiên thằng Mạnh,đứa bạn không thân luôn bảo vệ cho Lan từ phòng đoàn chạy ra thấy Lan bị bắt nạt đi tới phía Lan
Không biết đường vào lớp nữa,2 phút nữa vào học
Nói rồi Mạnh kéo tay Lan đi qua đám biến thái đang trố mắt nhìn.
Mày bị ngốc à,cứ để chúng nó bắt nạt mãi vậy là sao
Lan nhìn Mạnh lí nhí
Cảm ơn nhé
Mạnh ngạc nhiên trố mắt nhìn Lan
Chuyện gì?
Lan cúi mặ
Mày luôn bảo vệ tao. Nhưng chúng nó nói đúng. Do tao xấu,lép nên chúng nó chọc,không tôn trọng là phải mà
Nghe xong Mạnh kẹp cổ Lan vào lớp
Đừng tự ti thế chứ,mày không xấu,cũng đâu lép lắm. Mà mày chưa nghe câu “ cam bưởi rồi cũng thành mướp,chỉ có bức tường trường tồn mãi với thời gian à”
Lan cười cười như được an ủi phần nào
Trong lớp ngoài mày và Sơn thì không ai tốt với tao
Mạnh xoa xoa đầu Lan kêu nhỏ vào chỗ ngồi học.
Thế là cũng hết một ngày học. Nhỏ vẫn một mình lóc ngóc về nhà. Ngả lưng xuống giường Lan suy nghĩ lại tất cả. Chắc Lan không thuộc về nơi này. Từ thầy cô giáo tới học sinh. Tất cả đều quay lưng lại với Lan. Lan đâu đáng để bị đối xử như vậy. Vẻ ngoài không ưa nhìn cũng là cái tội ư? Thầy cô thì vô tâm không để ý tới học sinh,lúc nào cũng lớp trưởng bí thư. Bạn bè thì kéo bè kéo phái bắt nạt những đứa yếu thế. Môi trường này quả thật hỗn loạn,có thể ví như chợ búa vậy. Lan nghĩ cô phải tới một nơi nào đó mà thầy cô,bạn bè,tất cả cùng đoàn kết ,hòa thuận bên nhau. Nghĩ ngẩn một lát Lan cầm lấy điện thoại của mình lên vào facebook và viết lên dòng status
“ xin lỗi tất cả,có lẽ tớ nên tới một nơi sẽ khác tốt hơn. Tớ sẽ không phải nghe những lời xỉ vả,sự thờ ơ vô cảm của giáo viên,sự bạc bẽo của các bạn đối với tớ. Phải chăng tớ quá hiền để các bạn đưa tớ ra làm trò đùa,phải chăng các bạn nghĩ tớ không có cảm xúc. Nhưng không,các bạn lầm rồi,những lúc các bạn bêu xấu,chế giễu tớ. Chỉ còn 3 tháng ngắn ngủi nữa thôi,tớ tính sẽ gắng chịu đựng tất cả để cùng các bạn học nốt 3 năm cấp 3 này. Nhưng các bạn đã dồn tớ tới cùng,tớ không chịu được nữa rồi,tớ nghĩ tớ phải đi. Mỗi lần các bạn bắt nạt tớ,ức hiếp tớ,tớ chỉ âm thầm,lặng lẽ và chịu đựng,không một lần nói với bố mẹ vì tớ xem như các bạn chỉ đùa thôi,không có ác ý gì cả. Thử hỏi trong cái lớp 40 con người này ai xem tớ là bạn,tớ luôn một mình,lạc lõng. May ra chỉ có thằng Mạnh,thằng Sơn chẳng màng tham gia cái trò bêu xấu tớ cùng các bạn. Hồi trước có Na thân với tớ,nó luôn coi tớ là bạn,nhưng giờ nó chuyển lớp rồi. Thành ra trong cái lớp này tớ chẳng là gì cả. Từ con trai tới con gái tất cả đều xem thường tớ. Các bạn đã khiến cả cái trường này xem thường tớ mỗi lúc tớ đi qua,cái mác “Lan lép” của các bạn dán cho tớ cứ dai dẳng theo tớ suốt mấy năm qua. Cứ mỗi lần đi qua các bạn cứ kêu nhỏ lép xấu xí kìa tụi bay...những câu ấy làm tớ tự ti,tủi thân nhiều lắm. Tớ đã từng nghĩ đời mà,người ta đẹp người ta có quyền. Và cứ thế tớ luôn tự ti về bản thân cho tới bây giờ... tớ chỉ nói vậy thôi,các bạn hiểu thế nào thì tùy các bạn......
Thân !!!!!!!!!!! “
Viết xong Lan khóc nấc lên. Mặc cho những câu an ủi của bạn bè facebook,những câu xỉ vả của lũ bạn trong lớp đọc được status Lan tắt máy,không trả lời cmt vội lau nước mắt,rửa mặt. ổn định cảm xúc rồi xuống lầu thưa chuyện với bố mẹ.
Bố mẹ Lan đang xem tivi thấy con gái mình xuống,mẹ Lan lên tiếng
Ngồi xuống ăn hoa quả,xem tivi với bố mẹ đi con
Lan nghe theo,ngồi xuống cầm lấy miếng táo,nói chuyện cần nói
Bố,mẹ. Con muốn chuyển trường
Bố mẹ Lan hết sức bất ngờ,bố Lan hỏi
Còn 3 tháng nữa là thi tốt nghiệp rồi,chuyển trường làm gì nữa hả con?
Lan cố giữ vững cảm xúc,Lan không muốn kể cho bố mẹ nghe những gì xảy ra ở trường nhỏ phải trải qua. Lan mỉm cười nhìn bố mẹ
Chả là con muốn chuyển trường để học tốt hơn,bố mẹ đồng ý chứ ạ?
Bố mẹ Lan cũng tạm tin con gái,Lan là cô con gái một trong gia đình,bố mẹ lại thường xuyên đi công tác nên bố mẹ Lan thương nhỏ lắm,những gì Lan muốn bố mẹ đều đồng ý. Kể cả chuyện này,bố mẹ Lan đồng ý ngay không chút do dự.
Thế là coi như xong một nửa chuyện. Sáng hôm sau,Lan cùng mẹ đi tới trường viết đơn,rút học bạ xin chuyển trường. Thầy cô giáo cũng hết sức ngạc nhiên nhưng rồi cũng chẳng hỏi han gì thêm. Ra về mẹ Lan có hỏi
Con không muốn vào lớp chào tạm biệt các bạn sao?
Lan khóc nấc lên ôm lấy mẹ,mẹ Lan vỗ về con gái
Mẹ không biết có chuyện gì xảy ra nhưng con nên vào lớp chào các bạn một tiếng. Còn hồ sơ nhập học trường mới để mẹ lo. Con vào trong đi,lát bắt taxi về nhé.
Lan nín lặng,chào tạm biệt mẹ. Thế rồi Lan lấy hết can đảm đi vào lớp học. Vì hiện tại là giờ sinh hoạt 15 phút đầu giờ nên cả lớp hết sức nhốn nháo mặc cho thầy giáo chủ nhiệm đang ngồi ở bàn giáo viên. Lan xin phép thầy giáo vào lớp. Nhỏ đứng giữa bục giảng với 40 cặp măt đang hướng lên,có những tiếng xì xầm nhốn nháo nổi lên
Con nhỏ ấy đang làm gì thế nhở?
Đến muộn rồi không biết con nhỏ ấy đứng trên đấy khoe dáng à?
Vô vàn lời xì xầm bàn tán về nhỏ. Nhỏ lên tiếng
Chào các bạn,chào thầy. Hôm nay em đã làm hồ sơ chuyển trường rồi. Từ nay các bạn sẽ không phải nhìn thấy tớ nữa,chắc các bạn vui lắm nhỉ. Đây là lần cuối tớ đứng ở lớp này rồi,các bạn có gì muốn nói tớ sẽ nghe hết.
Nghe xong cả thầy giáo,cả lớp hơi bất ngờ nhưng rồi cũng cười ầm cả lên. Thằng Linh nói to
Đã lép còn điên,chúng mày hồi tối có thấy status nó viết không. Giờ thêm cả chuyển trường nữa. Nực cười mà
Cả lớp cười ầm lên khi nghe thằng Linh nói khiến thầy giáo phải quát tháo cả lên.
Lan đã hiểu,hiểu được cái lớp này như thế nào. Lan cười tươi nhìn cả lớp,quay sang thầy giáo
Chào thầy,chào cả lớp
Nói rồi Lan ra về,mới ra tới cửa thì thấy Mạnh và Sơn chạy theo
Ê,chuyển à,sao phải thế,mày có 2 đứa tao bảo vệ cơ mà
Lan cười vỗ vai Sơn,Mạnh
Cảm ơn 2 đứa thời gian vừa qua,chuyển trường để chuyên tâm ôn thi mà. Có dịp thì cùng nhau trà sữa nhé. Thôi,vào học đi,tao phải rồi,bye bye
Cuộc sống mới coi như đã mở ra một trang mới. Ngôi trường mà Lan đang theo học hiện tại rất tốt. Lan được tất cả bạn bè cũng như thầy cô quan tâm,họ thân thiết với Lan như những người bạn học với nhau từ rất lâu vậy
Này,cả lớp,hôm nay chúng mình có bạn mới chuyển tới đấy,bao xinh luôn nhé
Nghe bạn lớp trưởng thông báo cả lớp 12b5 nhốn nháo cả lên
ở đâu?
Nhập học chưa?
Gần thi rồi sao còn chuyển trường nhỉ?
Tò mò quá?
Cậu ấy đâu rồi?
Cậu bạn lớp trưởng như choáng cả lên vì những câu hỏi của các thành viên trong lớp
Cậu ấy đang đi phía sau cùng thầy chủ nhiệm của chúng ta. À,kia rồi kìa
Lớp trưởng vừa dứt lời thì thầy giáo cùng Lan đã ở ngoài cửa lớp. Hôm nay Lan mặc luôn đồng phục trường mới. Chiếc váy đen ngang gối cùng với áo sơ mi trắng đồng phục trường. Quả thật đồng phục trường này rất đẹp. Vừa bước vào lớp Lan đã cảm nhận được sụ thân thiện của các bạn. Nhằm để Lan tự nhiên hơn thầy giáo lên tiếng với cả lớp
Cả lớp trật tự. Đây là bạn Hoàng Hương Lan mới chuyển tới trường này và học lớp ta. Các em hãy giúp đỡ bạn nhé
Cả lớp vỗ tay nhiệt liệt chào đón Lan,ai nấy đều xem Lan như một thiên thần học đường đang ở bục giảng
Cậu ấy đẹp quá,trông hiền nữa chứ
Chắc học giỏi lắm đây
Lan ngượng ngịu dưới cái nhìn của mọi người
Chào các cậu,tớ là Lan. 3 tháng còn lại mong các cậu giúp đỡ tớ nhiều nhé. Chắc nhiều bạn thắc mắc tại sao tớ chuyển trường,thực ra tớ chuyển trường để tìm cuộc sống mới. Các cậu chào đón tớ chứ?
Cả lớp hơi ngỡ ngàng rồi vỗ tay lần nữa đồng thanh
“ CHÀO MỪNG BẠN TỚI VỚI 12B5”
Blog chuyên trang về truyện ngắn, tâm sự tình yêu. Gửi bài viết về cho blog theo địa chỉ: danseoaz@gmail.com
Đăng ký theo dõi blog